Picture of Ngân Bình

Ngân Bình

Ngân Bình, tên thật : Đặng Lương Nguyệt. Nguyên chủ bút tạp chí Cadao (Dallas). Đã xuất bản tuyển tập: Gởi chút niềm riêng (2011). . . " Đời sống không bao giờ là vườn hồng, nhưng cũng không phải là cánh đồng hoang đầy mìn bẫy hầm chông. Con người không phải ai cũng là chó sói, nhưng cũng không phải ai cũng là con cừu non. Đường đời thì muôn vạn lối, có lối dắt đến vườn hồng, có lối dắt đến cánh đồng đầy hầm bẫy mìn chông, có lối đưa ta gặp cừu non, có lối đẩy ta vào hang chó sói. Nhưng vườn hồng hay cánh đồng mìn bẫy cũng đều có nước mắt và nụ cười. Chó sói hay cừu non vẫn ẩn chứa dưới sâu thẳm cái hình bóng con người. Tôi có thể ví von ẩn dụ như thế về thế giới những trang viết của Ngân Bình .T.Vấn - đọc tiếp Các tác phẩm điện tử đã được giới thiệu trên TV&BH: BẾN ĐỖ CUỐI ĐỜI (Viết chung với Đăng Hiếu Sinh)

Ngân Bình: Cuối cùng

Ngõ vắng – Tranh: Hoàng Thanh Tâm   Cuối cùng, tôi đã đứng trước căn nhà sơn màu vôi trắng với những khung cửa sổ viền màu lam nhạt. Căn nhà nơi tôi được sinh ra và lớn lên với biết bao kỷ niệm buồn vui của thời thơ ấu.  Đưa tay lên, định bấm

Đọc Thêm »

Ngân Bình: KIẾP SAU

  Tranh: Diễm Hạ Tôi có người bạn thân lâu năm, chị rất thích hát, dù giọng hát của chị không thể “gây mê” cho bất cứ ai, vì chị không vói được tới nốt cao, cũng không đáp xuống được nốt thấp, nó cứ lơ lớ sao đó. Vậy mà lúc nào chị cũng

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Tả tơi nhung lụa

Tranh (Diễm Hạ)          -Mẹ cho con nói. -Thôi! vậy là đủ rồi. Cám ơn cô đã cho tôi hiểu rõ số phận vô duyên, bạc bẽo của tôi. Hơn hai mươi năm vất vả, cực nhọc nuôi cô khôn lớn, rồi gả cô vào nơi nhà cao cửa rộng, giàu sang phú quý, bây

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Tết tới nơi

Cháu ngoại cưng – Ảnh: Đặng Hiếu Sinh -Ông biết không, bà nhà ông hồi này ghê gớm lắm đấy! Ông Luân suýt chút nữa là tròn mắt, hấp tấp tra hỏi “Ghê gớm chuyện gì?”. Nhưng may mắn, ông đã kịp thời dừng lại và đôi mắt lá răm chưa kịp đổi sang hình

Đọc Thêm »

Ngân Bình: ĐÊM GIÁNG SINH TUYỆT VỜI

Ảnh (HKL) Anh Mây vừa treo những trái cầu xanh, đỏ, óng ánh kim tuyến lên cây thông tẩm màu tuyết trắng, vừa lên tiếng hỏi: -Năm nay, em định làm món gì để ăn mừng lễ Giáng sinh? Đặt con dao vào chiếc thau nhựa đựng mớ đậu que xanh mướt, chị Mây thở

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Bí mật của nàng

Tình Yêu – Tranh: Diễm Hạ 1.- Tháng trước, chàng tình cờ đọc được nhật ký của nàng. Chiều hôm ấy…. có lẽ, ngay lúc đang hí hoáy trên trang giấy, thì bất ngờ… nàng phải quăng bút, tông cửa chạy vào nhà vệ sinh vì một lý do (!!!) nào đó. Phần chàng, cũng

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Trump của tao, Biden của mày

Chị Tự quay lại mấy lượt vì tiếng cười khúc khích không ngừng của hai cô con gái. -Bây coi cái gì mà cười miết vậy? Khuyên ngước lên, đưa tay ngoắc: -Má, lại đây coi nè. Cầm tấm hình trên tay, chị Tự ngắm nghía một hồi, rồi như khám phá  được điều gì

Đọc Thêm »

Ngân Bình: LỆCH

Lệch – Tranh: Diễm hạ Trời ạ! bỗng dưng vợ tôi ôm mộng trở thành thi sĩ và  điều kinh khủng là cô ấy đang tập tành làm thơ. Cứ mỗi khi vợ có một niềm đam mê mới thì đời tôi coi như… trầy trụa bấy nhiêu ngày. Để xem… Có một ngày vợ

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Vũng lầy

Cô Gái – Tranh: Diễm Hạ -Má!!!… Tiếng kêu vừa dứt, tiếng khóc bật lên nức nở. Tôi bàng hoàng: -Con….là con, phải không Liễu Nhi? -Dạ con. Tôi run giọng hỏi dồn: – Đã xảy ra chuyện gì? Con đang ở đâu? Tiếng khóc da diết lại vang lên. Trái tim tôi như thắt

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Hồng Nhan

Hồng Nhan – Tranh: Diễm Hạ Tôi gặp lại Nhã Hương trong bữa tiệc đính hôn của con trai chị  Thương, bạn  đồng nghiệp lâu năm của tôi. Ngày đó, tôi và Nhã  Hương cùng học Anh văn ở Hội Việt Mỹ. Tôi là “dân Trưng Vương” còn  Nhã Hương là  “dân Gia Long”.  Ngay

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Trộm nhìn

Thử Thách – Tranh: Mai Tâm 1.- Đôi khi trộm nhìn em Xem dung nhan đó bây giờ ra sao. Em có còn đôi má đào như ngày nào? … Vừa bước vào nhà nàng đã nghe giọng “lảnh lót” của chàng. Không biết từ lúc nào chàng cứ rên rỉ, ngâm nga những lời

Đọc Thêm »

Ngân Bình: Ngày Bỗng Dưng Buồn

Ảnh (HKL)   -Chào bác con về. Tôi đứng lên, tiễn chân đứa con gái đang cúi gập người xuống thật lễ phép bằng nụ cười âu yếm. Nhìn theo dáng dấp cao gầy, mong manh như sắp ngã theo cơn gió lao xao hàng cây trước ngõ của Hà Phương, tôi cảm thấy nao

Đọc Thêm »