T.Vấn

& Bạn Hữu

Văn Học và Đời Sống

T.Vấn

T.Vấn

Tên thật Trương văn Vấn. Cựu học sinh Petrus Trương Vĩnh Ký, Sài Gòn NK63-70. Xuất thân khóa 3 Sinh Viên Sĩ Quan trường Đại Học Chiến tranh Chính trị Đà Lạt. Hiện đã nghỉ hưu và định cư ở thành phố Austin, tiểu bang Texas (Hoa Kỳ). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Viết Về Bạn Hữu (2016); S. Alexievich: Tiếng Vọng từ Chernobyl (2016); Lời Tình Buồn gởi New Orleans (2016); Quê Nhà Quê Người (2017)

T.Vấn: Lời trần tình đầu năm

Tranh: Mai Tâm 1. Thế là đã hết một năm nữa. Những con số điện tử trên tờ lịch đổi chỗ cho nhau nhanh đến chóng mặt. Thời gian cứ như bay như thổi. Bao nhiêu việc phải làm vẫn còn nguyên đó. Vậy mà cứ hẹn lần hẹn lữa. Thôi để ngày mai. Thôi

Đọc Thêm »

T.Vấn: Cuối của một năm . . .

Gió – Tranh: Mai Tâm   ■Đôi vầng nhật nguyệt trên vai mỏi  Nặng một vòng quay giữa thế gian  ( Ngọc Phi ) Năm cùng tháng tận. Những tờ lịch cuối đang nối đuôi nhau vào một ngăn nào đó của ký ức. Và đất trời cũng đang quay những vòng còn lại trong

Đọc Thêm »

T.Vấn: Hãy đem cho ta những kẻ khốn cùng*

Tượng Nữ Thần Tự Do – Ảnh: T. Vấn Câu chuyện “người thật việc thật” dưới đây được viết vào dịp lễ Độc Lập Hoa Kỳ tháng 7 năm 2008, trước thềm của triển vọng nước Mỹ sẽ có vị Tổng Thống da màu đầu tiên trong lịch sử mấy trăm năm lập quốc của

Đọc Thêm »

T.Vấn: Con Người và Cuộc Sống (hiện đại)

Sóng – Tranh: Mai Tâm 1. Tôi may mắn là một trong số hiếm hoi những người ưa thích công việc làm kiếm sống của mình. Điều thú vị nhất trong những điều thú vị của công việc là thỉnh thỏang tôi được sở cử  đi công tác ở những thành phố nhỏ phụ cận.

Đọc Thêm »

T.Vấn: Dòng sông Mẹ

Mẹ Việt Nam – Tranh: Thanh Châu Người mẹ như dòng sông, dòng sông của quá khứ, dòng sông của hiện tại, dòng sông của tương lai. Người mẹ như dòng sông, dạy cho con biết nhẫn nại, biết lắng nghe, biết chờ đợi. Tiếng nói mẹ như tiếng nói từ dòng sông, êm đềm,

Đọc Thêm »

T.Vấn: Liệu Người Ta Có Thể Chết Vì Buồn?

  Kiếp Khác – Tranh: Thanh Châu Buồn như ly rượu cạn, Không còn rượu cho say. Buồn như ly rượu đầy, Không còn một người bạn. (Buồn –  Tạ Ký)   1. Tháng 2, tháng ngắn nhất trong năm, đã qua đi. Rồi tháng 3 cũng qua đi. Nhưng mùa đông vẫn còn ở

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ở Một Nơi Ai Cũng Quen Nhau

Phố Cũ – Tranh: Thanh Châu   ▀Từ đau đớn và truân chuyên, tôi gởi đến cho mọi người hạnh phúc vững bền của chữ nghĩa. (Hoàng Ngọc Tuấn) 1. Năm 20 tuổi, tôi già nua theo năm tháng với nỗi ám ảnh của thứ triết lý thời thượng về một đời sống buồn bã.

Đọc Thêm »

T.Vấn: Về Một Cõi Người

Quán Cà Phê – Tranh: Thanh Châu (Trích CÕI NGƯỜI, sắp xuất bản)     Thế giới có triệu điều không hiểu           Càng hiểu không ra lúc cuối đời          Chẳng sao – khi đã nằm trong đất          Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi (Mai Thảo – Không Hiểu) 1. Cuộc sống

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ác Mộng*

  1. Giáng Sinh 1984, hơn một năm sau khi được thả khỏi nhà tù thế kỷ có tên gọi là Trại Cải Tạo, tôi lại quay trở vào nhà tù một lần nữa. Lần này là một nhà tù đúng như tên gọi, không màu mè “tập trung cải tạo”. Lý do rất đơn

Đọc Thêm »