
Lan Rừng – Ảnh (Nguồn: vietnamnet.vn)
Bonsai Rừng
Một tay xà beng, một tay rựa
Nghêu ngao sơn thủy, nghêu ngao đời
Chiều nay rừng núi theo về phố
Lủng lẳng trên vai những đất trời.
1992
Như Mới Hôm Qua
Như đóa hồng giữa vườn sáng sớm
Sương long lanh và hương dậy ngọt ngào
Ngày rực rở tỏa cầu vòng lấp loáng
Thấp thoáng thiên đường bên suối xôn xao.
Suối cứ mát cho chim rừng ríu rít
Ta phiêu du tận cõi xa nào
Chút bẻn lẻn cũng trôi vào mộng
Cài áo lại em kẻo lạnh chiêm bao.
Trên da thơm dăm ba vệt nắng
Như bướm chập chờn quanh cánh hoa
Mắt cứ nhắm cho mộng nồng hơi thở
Cho nửa đời như mới hôm qua.
Ta bỗng thấy em thành thảm cỏ
Trải đến cuối đời ta ngát xanh
Người có cuồng và đời có nộ
Giữa đông phong xuân cứ nẩy trên cành.
Em chẳng thấy ta từ đổ nát
Mất hôm qua, con suối mất nguồn, khô
Đường chưa tới sao chừng không thấy lối
Hai mươi năm, đến mộng cũng không ngờ.
Em dẫn ta vào trong cổ tích
Về suối xưa dấu cánh tiên nương
Buồn không về được hay vui, khóc
Giọt lệ trần gian lóng lánh thiên đường.
Những nụ hồng vội vàng, ngất ngây
Dốc hết trăm năm cạn một ngày
Lỡ mai trở giấc đời không thật
Cũng còn đầy một trái tim say.
1993
Suối Hẹn
Suối từ đâu suối tới
Dịu dàng như sớm mai
Em chờ ai bên suối
Xa vời như mắt nai.
Mắt nai nghe suối thở
Hồn bâng khuâng chỗ nằm
Mộng soi mình bên suối
Trong veo như mười lăm.
Ta cựa mình tìm mộng
Mộng vàng theo lá rơi
Em gởi lòng theo suối
Thầm như dòng đời trôi.
1993
Tới Ngã Năm Thành Phố
Tới ngã năm ta như thành một ngả
Xuôi ngược dòng đời trôi xa xăm
Tất tả cõi người kiếm tìm hạnh phúc
Ta tìm ta từ đổ nát trăm năm.
Tới ngã năm ta như thành ngã sáu
Dẫn phố phường xuôi về một phía trời
Ở đó giòng sông nô đùa biển cả
Ðàn hải âu bay trắng xóa trùng khơi.
Dưới những cột đèn thao thức đứng
Soi nửa đời ai mất bóng mình
Ðưa tay không biết tìm đâu bóng
Ðể giữ đời nhau một chút tình.
Giữa ngã năm ta thấy mình lạc lối
Không phố, không đèn, không núi, không sông
Ngã năm tìm ta chập chùng bóng tối
Con đom đóm gầy lơ lửng giữa cuồng phong.
1994
Những Vầng Trăng
Trăng Lý Bạch
Thấp thoáng vầng trăng dưới mạn thuyền
Trên khoang, rượu ứa miệng bầu nghiêng
Dập dềnh một mái chèo vô định
Trôi, trôi hoài, tìm bóng trăng riêng.
Trăng Tiền Ðường
Ðất trời không thấy đâu
Lửng lơ đời, nước xiết
Dặm trường đau gối chiếc
Thả trôi dòng, nông sâu.
Trăng Ðặng Dung
Ðá mòn kiếm đã mòn hơn nữa
Ngoảnh mặt đồi tây trăng tiếp trăng
Già chưa râu tóc tranh nhau trắng
Ðể kiếm, trăng và ta băn khoăn.
Trăng Bonsai
Ðêm đêm ngồi lặng lẽ
Bên những hòn giả sơn
Bên gốc đa vạn cổ
Nghe đời trôi vô thường.
Có Một Vầng Trăng
Thổn thức vườn khuya khe khẽ bước
Ngày mai Chú Cuội xa vầng trăng
Bỏ lại cây đa trơ trọi gốc
Không nói buồn sao mây thấp giăng?
1994
Đặng Kim Côn
(Trích ĐỂ TRĂNG KHUYA KỊP RÓT ĐẦY SỚM MAI)