Đặng Kim Côn: Chén Rượu Cho Tuy Hòa/Chân Cầu Nước Xuôi/Như Vẫn Đâu Xa…

Biển Tuy Hòa – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM

Chén Rượu Cho Tuy Hòa

Tưới thêm cốc nữa lên chân tháp
Mời những trăm năm mấy cuộc cờ
Chếnh choáng dòng sông lung linh dáng núi
Kim cổ ngậm ngùi đêm tiễn đưa.
.
Kim cổ ta người chung thế cuộc
Lưng ngựa buông gươm quỵ giữa đời
Núi Nhạn không còn nghe nhạn hót
Ðà Rằng một bóng cầu chơi vơi.
.
Uống nữa đi người xe pháo mã
Những mấy trăm năm mấy cuộc say
Ðá Bia phủ mây, Chóp Chài đội mũ
Ðể vài giọt mưa trên mắt ai cay.
.
Ðể ai kịp về giữa đêm tiễn biệt
Ðể đêm dài hơn hai mốt nhịp cầu
Nghe những vầng trăng hẹn tròn hẹn khuyết
Giữa những cuộc đời nay bể mai dâu.
.
Ðể tháp sáng hơn vầng trăng mười sáu
Soi ai ngồi như Chú Cuội say
Nhìn sông Ba chỗ bồi chỗ lở
Chén hợp ly lúc cạn lúc đầy.
.
Giọt lệ, giọt mưa, giọt trăng, giọt rượu
Cạn chén binh đao chưa thấy thanh bình
Chiêm nữ thôi không lên đồi hái nguyệt
Lạc tiếng ru Hời bên tháp rêu xanh.
.
Mời núi, mời sông, mời trăng, mời phố
Ðừng để rượu đầy trong đêm vơi
Nâng cốc cho vầng trăng sóng sánh
Cho bầu lăn vô định bốn phương trời.
.
Ta bỏ Tuy Hòa đi mấy thuở
Bạn bè mấy thuở nghiêng bầu say
Có giọt rượu nào vương trên mắt tháp
Ðể buồn không vẫy nổi bàn tay.
.
Tưởng chân Nam bước về chân Bắc
Nghe cả trời sao nổ dưới chân mình
Ta sẽ dìu trăng, mang hoa xuống phố
Tặng những con đường chưa thấy bình minh.
.
Bầu cạn bầu lăn, đời ta cũng cạn
Nghe đá rêu phong dưới gót chân mình
Nghe những đêm đen chập chùng vây bủa
Một con tim đứng lặng đầu non.
.
Sẽ không còn hạ giông, đông bấc
Ðộng dài Tháng Giêng, động tố Tháng Hai
Những đợt nam non, những cơn nồm rộ
Vần vũ trên đầu hôm nay ngày mai.
.
Thôi đâu tiếng biển nồng hương lúa
Như thì thầm kể chuyện biển dâu
Dỗ những cuộc đời lau nước mắt
Bên bờ xa nghe sóng bạc đầu.
.
Ðể lại Chóp Chài ngoan giấc ngủ
Nói buồn, chưa đủ Ðà Rằng ơi
Không đưa được Tuy Hòa theo với
Từng bước ta như hụt hẫng đời.
.
Ta chợt giật mình như tỉnh mộng
Dập dềnh mấy cụm lục bình trôi
Ngày mai ta ở đâu trời lạ
Hun hút chân mây một mảnh đời.
.
Ta bỏ nguồn đi mặc đời trôi giạt
Tiếng thở dài đâu bỗng lạnh Tuy Hòa
Em đừng hỏi sẽ lở bồi ghềnh thác
Giòng sông còn bận bịu với phong ba.
.
Thôi cứ ngủ yên biển trời sông núi
Ðể một đồi say, một tháp mơ màng
Một trăng lửng thửng xa thành phố
Một dòng sông cạn nước, lang thang.
.
Bước thấp bước cao, dốc cao dốc thấp
Ðôi chân say khe khẻ xuống trần
Giữa phố xá Tuy Hòa mộng mị
Có dòng sông qua cầu bâng khuâng.
.
Có chân tháp mỏi mòn trông đỉnh tháp
Tháp nhớ người đi, ta nhớ Tuy Hòa
Cho ta gượng một bàn tay vẫy
Chào Tuy Hòa và tiễn đưa ta.

1994

Chân Cầu Nước Xuôi

Cầu nối đôi bờ lại
Không níu dòng sông đâu
Đôi bờ mong nhớ rộng
Sông vẫn đi mịt mù.
.
Vẫn đôi bờ cỏ dại
Vẫn chân cầu rêu xanh
Để đưa từng con nước
Ngày ngày trôi vô tình.
.
Dòng sông đâu có biết
Con nước nào không trôi
Sao em bên bờ khóc
Chuyện chân cầu nước xuôi.

1995

Rừng Và Phố

Ngày mai lên núi chơi rồng rắn
Mấy rựa đường, thư có đủ dài?
Lửa rừng chếnh choáng bên cần rượu
Nghiêng ché nghe buồn khua bước nai.
.
Túi thơ giá hóa ra bầu rượu
Ta thả nai về chơi lá thu
Rừng muôn ngả dẫn ta không lối
Không lạc mà sông suối mịt mù.
.
Túi thơ giá không hóa ra gùi gạo
Rắn rồng cũng ngại bóng thi nhân
Ta chẳng rủ em làm thi sĩ
Ðể được có em châm nước rượu cần.
.
Thà nay rừng núi, mai sông suối
Cơn sốt triền miên đến chẳng mời
Nóng lạnh cuộc đời chưa đủ vật
Sá gì mưa núi gió rừng ơi.
.
Thư có dài nhưng không đủ đọc
Không đọc e quên mất tiếng người
Học lời muông thú quên ngày tháng
May còn được chút thật thà vui.
.
Ðôi khi về phố nghe xa la
(Ta thật không quen chuyện lọc lừa)
Muông thú rừng và muông thú phố
Ta thà rừng rú với sương mưa.
.
Mai lên rừng núi chơi trò khỉ
Ðóng khố, nghêu ngao hái trái cây
Mặc đời voi chó ai lên xuống
Ta mời trời đất núi non say.

1997

Như Vẫn Đâu Xa

Chân đã Phú Yên mà lòng cứ lạ
“Dừng đây sao vẫn như còn xa”*
Lạ suốt Cù Mông, lạ về Đèo Cả
Đất trời ai mà nhói buốt hồn ta.
.
Đất trời ai xưa, nồng nàn hương lúa
Đêm thần tiên chiếu trải giữa trăng treo
Bước thấp, bước cao, trên nương, dưới ruộng
Chợ xa, chợ gần, Mẹ gánh ấu thơ theo.
.
Bầy ngạ quỉ nhe răng từ cổ tích
Trăng bỗng tan như thủa ấu thơ nào
Xa ánh mắt Cha, xa vòng tay Mẹ
Ta đi hoài như mất lối chiêm bao.
.
Đau thương mấy càng yêu thương mấy
Đi càng xa càng nhớ quá quê nhà
Giàn mướp, vồng khoai, hàng dừa, khóm trúc
Khắc khoải quê người giọt nắng chiều qua.
.
Lửng thửng ngàn năm Đá Bia mây xám.
Vọng Phu hề! Khói tỏa sương rơi
Đất trời ai xưa, cánh diều yên ả
Tiếng sáo theo ta suốt cuộc đời.
.
Đâu nữa vầng trăng Ma Liên, Mỹ Á
Điệu hò khoan ngòn ngọt củ bông giờ
Qua hết Đà Rằng còn mang Phú Lễ
Dặm trường nồng ánh mắt ai xưa.
.
Đất trời ai, cây đa Từ Thức
Mái tranh xưa vẫn xác xơ đời
Ai ngồi đây ngổn ngang trời cũ
Mà tình người lạ hoắc, đời ơi!

*lời trong nhạc phẩm Chiều Qua Tuy Hòa” của Nguyễn Đức Quang

2002

Đặng Kim Côn

(Trích ĐỂ TRĂNG KHUYA KỊP RÓT ĐẦY SỚM MAI)

Bài Mới Nhất
Search