
Bến Cũ Đò Xưa – Tranh: MAI TÂM
Củng Sơn chiều nay trời chuyển mưa
Bước ai rộn rã nửa xuân xưa
Nào phải xuân đi không hẹn đến
Sao ta gặp người như vẫn chưa?
.
Ta ngẩng trong đồi, đồi cúi mặt
Không! Ta nào trách Hòn Ngang đâu
Xưa đi không kịp lời chào biệt
Phải lỗi ai mà cắn đắng nhau.
,
Nên về không lên thăm Hòn Ngang
Đường ai còn nhớ nắng xưa vàng
Chén xuân uống dở còn chưa cạn
Vó ngựa lưng đồi dội xốn xang.
.
Ba mươi năm Hòn Ngang ấm lạnh
Đồi ta chết sững giữa trời ai
Xuân ta đỏ loét hoa vườn huyết
Xưa có hẹn nhau tiếng thở dài?
.
Củng Sơn ngóng chút nắng vàng lên
Ta tìm đâu đó một con tim
Hòn Ngang mong gió xua mây xám
Xuân vẫn chờ xuân giữa tháng giêng.
.
Sao dùng dằng như xưa em đi
Đất trời sợ quá tiếng chia ly
Em bỏ con đường ngơ ngác bóng
Tách trà lỗi hẹn với vô vi.
.
Củng Sơn, cây khô nhớ lá xanh
Bao xưa, đã vội xác xơ cành?
Nắng vàng hun hút chân trời mộng
Đường như dài hơn mỗi bước nhanh.
.
Củng Sơn, Củng Sơn, hoa có xuân?
Chồi lan lúp búp hẹn ven rừng
Giá mưa khoan ướt đường ra suối
Ta kịp nâng bầu gọi cố nhân.
.
Củng Sơn, ừ ta chia tay thôi
Lệ xưa nghèn nghẹn dấu chân người
Núi rừng mai dẫn xuân về suối
Nghe chiều vô vi xa xăm trôi.
Đặng Kim Côn