
The Kiss – Tranh: Mariya Bogdanova (Nguồn: www.singulart.com)
Trái Tim Tô Thị
Nếu một ngày căn nhà kia sẽ vắng
Sẽ xốn xang từng tiếng bước ra vào
Em lặng đếm chiều xuống từng vạt nắng
Nghe chập chờn đêm tối gọi chiêm bao
.
Nếu bóng tối không làm em trở lạ
Thì bận lòng chi những bủa vây kia
Tô Thị biết thịt da mình hóa đá
Riêng con tim vẫn ấm đợi ai về
.
Anh không muốn căn nhà kia sẽ vắng
Một mình em đau giữa bóng đêm anh
Nhưng sao nụ cười thẫn thờ môi đắng
Bao xa kia có được bấy nhiêu tình
.
Anh bối rối hóa thân vào cổ tích
Đành chịu đau thêm tượng đá ngàn năm
Căn phòng vắng xôn xao từng kịch tính
Môi tìm môi cắn nát nỗi đau thầm
.
Nếu tiền kiếp nghĩa là không trách oán
Đến hay đi cứ đẹp suốt bài thơ
Để con tim trên đồi cao vẫn sáng
Dẫu ngàn năm không đổi được đôi giờ.
12-4-1982
Vô cùng cám ơn em
Trong cô đơn hiu quạnh
Em đứng lại bên đường
Cầm tay mùa đông lạnh
Dẫn anh vào mùa xuân
.
Xin cám ơn tình em
Dẫu mùa xuân không vẹn
Em đã mang cho anh
Một cành xuân không hẹn
Và chút tình anh riêng
.
Vô cùng cám ơn em
Một nửa hồn còn lại
Em đã dành cho anh
Nửa yêu thương như mới
Em đã dành cho anh
.
Cũng cám ơn con đường
Dẫn xuân về, dẫu vội,
Bỏ lại từng đêm tối
Những lời cám ơn em
(Sao niềm đau quên lối?)
.
Đành xuân phai đầu ngõ
Gọi từng giấc mơ mình
Nhặt từng đau, từng nhớ
Để dù gì đi nữa
Xin cám ơn tình em.
13-6-1982
Xác dĩ vãng đã vữa trong quên lảng
Mầm tái sinh em biết mọc từ đâu.
Huyệt mộ ấy cạn theo từng nắm đất
Vun dần cao, là đáy mộ càng sâu.
.
Anh phủ dày lên em ước mơ
Để thuở nào cũng không tồn tại
Như bắt đầu một xóa bàn làm lại
Ngày mai là tất cả của ngày xưa
.
Nên đừng hỏi tại sao đã thế
Nụ hôm nay là trái ngọt mai sau
Khi cựa mình nghe nhau từng hơi thở
Nước mắt kia đôi lúc ấm lòng nhau.
1983
Đặng Kim Côn
(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)