
Ngày đã dài đêm còn dài hơn
Đời sẽ dài đến trường sanh mất
Nữa lang thang cùng trời cuối đất
Đến đâu về đâu chỉ thấy những con đường.
.
Có con đường nào chưa từng qua
Để anh đến không gặp mình mấy thuở
Mình của anh (và mình của chúng ta)
Hôm sớm, nắng mưa, khóc cười vẫn đó.
.
Như ánh mắt dõi anh từng bước
Vẫn thấy nhau trong mỗi ngược xuôi đời
Không có em mới biết mình yếu đuối
(Đâu phải anh hùng mà ngại lệ rơi).
.
Nên đêm cứ dài và trời cứ lạnh
Thiên đàng, địa ngục cũng mình anh
Nếu hỏi tại sao là sao phải hỏi
Câu trả lời là bóng tối trường sanh.
.
Giá mỗi sớm mình không phải dậy
Mặc đêm đêm cứ thức đến bao giờ
Thời gian sẽ như giòng sông quên chảy
Nối đôi bờ làm chiếc cầu ô.
.
Nhưng cơm áo không là mộng mị
Từ chia tay đã chẳng hẹn về
Ngủ đi em (giòng sông vẫn chảy)
Để nhớ mong thao thức giữa trời khuya.
3-2006
Đưa nhau thăm thẳm dặm trường
Bôn ba thiên địa cuối đường là đâu?
2006
Ít ra, còn những con đường
Để thương, để nhớ, để buồn, để mong.
2006
Tháng Tám bờ Đông, thờ thẫn sóng
Từ bờ Tây dội tiếng thu xa,
Chiều nay phố cũ em và bóng
Nhặt lá vàng tìm thu hôm qua
2007
Lo gì mưa thứ bảy
Không lạnh đâu, cuối tuần
E đêm không dài đủ
Còn mong chi, phải không?
.
Nỗi buồn không đối mặt
Nên tình là bơ vơ
Khi đêm đông quên lạnh
Bóng tối cũng đôi bờ
.
Đến một ngày, anh hiểu
Em yêu anh bao nhiêu
Sao bây giờ cứ thiếu
Một lời thôi, thấy nhiều?
.
Tháng ngày là cút bắt
Chưa vui đã vội buồn
Lời ca kia vẫn thiếu
Người về đâu cuối đường
.
Thì chỉ là nhạc ảo
Là tiếng cười đầu đêm
Em về thôi, thứ bảy
Mưa còn rơi không em?
01-2007
Đặng Kim Côn
(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)