Đặng Kim Côn: NĂM MƯƠI NĂM LÀM THƠ YÊU EM (3)

Ánh Mắt (Nguồn: thebathmagazine.co.uk)

Thay Mùa

Năm năm, ta lại về bên biển
Tình bỗng động trên ngọn bạc đầu
Ðêm có sáng vì đôi mắt đỏ
Em cũng vừa dỗ kịp cơn đau.
.
Ta cũng vừa níu năm năm lại
Rải những vì sao lên cát mơ
Ðể biển vẫn hồn nhiên thở sóng
Và để em khỏa gió thay mùa.
.
Em không còn mùa mong mùa nhớ
Ðông lạnh lùng và thu hoang liêu
Có lẽ ngày mai không tới nữa
Để em còn một mùa thương yêu.

1974

Giá Như… Thì Thôi… Đã L

Lẽ nào đổ thừa con dốc

Bên này không thấy bên kia

Nên khi đời tuôn xuống cuối

Là hai lối đã chia lìa

.

Cuối dốc nhớ về đỉnh dốc

Tù mù mây nổi hôm qua

Con đường như theo mây, lạc

Em đi. Anh bỏ quê nhà.

.

Để ai về bên dốc vắng

Gọi ngày xưa mãi không cùng

Suối sông, núi rừng thầm lặng

Tình nào sông núi núi sông!

.

Khi em về bên kia dốc

Thấy gì lòng dốc bên nay

Xốn xang bờ vai sợi tóc

Một chiều nào dựa mưa bay

.

Con dốc theo giòng sông chảy

Chập chùng trôi giữa đời mơ

Giá như… thì thôi… cũng lỡ

Nhớ gì cũng đã ngày xưa

.

Hỏi đời bày chi muôn hướng

Mà đi như dại như cuồng

Có ai đổ thừa lòng dốc

Sao lòng ai chiều mưa tuôn?

.

Để giày shaut mòn quên mỏi

Ba-lô một dốc xưa sầu

Nắng mưa, đạn bom, rừng núi

Đi hoài. Em đâu? Ta đâu?

1975

Con Dốc

(Nhạc “Đôi Mắt Ấy Và Con Dốc Ấy” Trần Quang Lộc phổ)

Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Một thoáng mừng vui thoáng ngại ngùng
Tim ta vừa đổ lăn theo dốc
Em có mơ hồ chút đợi mong?
.
Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Nửa muốn xuôi nhanh nửa ngập ngừng
Chiều nay em đứng chi lưng dốc
Như đá nghìn năm đỉnh núi trông.
.
Nhà em sao ở chi lưng dốc
Mỗi dốc lên mấy thuở nhọc nhằn
Mỗi dốc đổ đời trôi vội vã
Ðể xốn xang từng sỏi đá lăn.
.

Chiều xưa em đứng bên lưng dốc
Chờ những hoàng hôn lãng đãng về
Chừng đâu tiếng bước ngàn năm cũ
Còn rộn tim ai sóng hẹn thề.
.
Chiều nao em bước theo con dốc
Hạt bụi lạnh lùng tuôn bước mau
Rừng núi vô hồn đi mải miết
Mỏi mòn lưng dốc dấu chân đau.
.
Ðể lại hai đầu thương nhớ gánh
Con dốc chập chùng mấy nắng sương
Mấy sông mấy núi oằn lưng ngựa
Ðủ ngọt ngào chưa khúc đoạn trường.

.

Dốc dẫn đời nhau về cuối dốc
Rợp lòng tan tác bức tranh vân
Ðôi mắt ấy và con dốc ấy
Biết mấy xa xôi biết mấy gần.
.
Một thoáng như xa một thoáng gần
Ta về giữa biển lệ đời dâng
Giữa bao đôi mắt phong ba đỏ
Dốc xưa còn ngấn lệ bâng khuâng?
.
Ðôi mắt ấy có nhìn theo không?
Nửa muốn xuôi nhanh nửa muốn dừng
Chông chênh con dốc nghiêng trời đất
Nửa dốc nao nao, nửa dốc rưng.

1976

Đặng Kim Côn

(Trích: 50 NĂM LÀM THƠ YÊU EM – Nhân Ảnh xuất bản 2023)

Bài Mới Nhất
Search