NGUYỄN AN BÌNH: CẢM NHẬN VỀ THƠ LUÂN HOÁN

NÉT TƯNG TỬNG TRONG THƠ LUÂN HOÁN QUA TÁC PHẨM TÂM CHÂN DUNG

Một dạo, tôi có dịp ngồi uống cà phê cùng nhà nghiên cứu Lý Nhân Phan Thứ Lang tại quán cà phê cóc 58 Trần Quốc Thảo, trước 1975 ông là chủ nhiệm kiêm chủ bút tạp chí Văn Học với cái tên thật là Phan Kim Thịnh, tự nhiên ông lại nhắc đến nhà thơ Luân Hoán vì mấy lần gặp trước tôi có nói với ông tôi hiện đang cộng tác với trang Vuông Chiếu và tạp chí Ngôn Ngữ mà anh đang chủ biên. Về nhà tự nhiên muốn viết một chút gì đó về thơ của anh mà từ lâu tôi mãi nấn ná.

Tôi biết nhà thơ Luân Hoán từ những năm trước 1975 khi tôi gởi bài cộng tác cùng tạp chí Văn Học của ông Phan Kim Thịnh vì thơ anh xuất hiện thường xuyên trên đó nhưng tôi chưa có dịp quen biết anh, hình như lúc nó anh có chân trong BBT thì phải. Nhiều năm trôi qua từ sau biến cố năm 1975, một thời gian rất dài tôi đã từ bỏ văn chương và chỉ trở lại viết chưa đầy 10 năm nay.Tôi biết và quen anh khi tham gia cộng tác cùng trang Vuông Chiếu sau nầy có thêm tạp chí Ngôn Ngữ. Thơ anh người đọc không lầm lẫn với ai được vì nó rất bình dị, thơ viết ra như nói hay như hơi thở vậy, không màu mè, không dùng chữ cầu kỳ nhưng vẫn làm người đọc thú vị nhất là cái giọng tưng tửng trong nhiều bài thơ.

Thật ra cái tưng tửng trong thơ Luân Hoán không chỉ nằm trong tác phẩm Tâm Chân Dung mà nó rải rác gần như trong các tác phẩm thơ của anh, nó biến hóa thiên hình vạn trạng và ở tất cả các thể loại chủ đề: Từ thơ viết về tình yêu, gia đình,quê hương, bạn bè, thời đi lính mà nội dung diễn đạt người đọc khó đoán trước được mạch thơ của anh sẽ chuyển hóa theo một hướng nào. Phần nầy tôi xin để những người am hiểu hơn sẽ viết tường tận về thơ anh, ở đây tôi chỉ đề cập đến tính chất tưng tửng đó trong tác phẩm Tâm Chân Dung của anh thôi.

  Đối với họa sĩ khi kí họa một nhân vật nào đó ông ta dùng cây cọ kéo từng nét đơn giản chủ yếu khắc họa được cái thần của nhân vật còn trong quyểnTâm Chân Dung, nhà thơ Luân Hoán lại ký họa nhân vật bằng thơ. Nhân vật mà Luân Hoán chọn để ký họa bằng thơ là bạn bè thân quen của anh hoạt động nhiếu mặt trong giới văn nghệ: Họ có thể là họa sĩ, nhà văn, nhà thơ, điêu khắc, nhạc sĩ, dịch giả… mà anh quen năm nảo năm nào, từ thời xa lắc xa lơ cho đến những bạn văn anh mới biết sau nầy khi đã ra định cư ở nước ngoài, đặc biệt là anh không phân biệt họ là ai, ngày trước có đứng ở hai bên chiến tuyến hay không, hoặc mấy ông văn thi sĩ miền Bắc sau nầy nếu lọt vào… tầm ngắm của anh là anh chơi luôn.

 Trong suốt tác phẩm ta thấy anh chọn thể loại thơ 5 chữ để diễn đạt. Điều nầy cũng dễ hiểu vì nó ngắn dễ khắc họa tính cách nhân vật hơn. Việc tôi muốn đề cập ở đây là những nét anh kí họa về những nhân vật đó bằng cặp mắt và dòng suy tưởng lạ lẫm và với giọng thơ rất là…tửng tửng. Nói như thế không có nghĩa là anh phóng bút tùy tiện, vẽ hươu vẽ vượn như thế nào cũng được. Tôi nhận thấy trước khi kí họa ai đó anh đã đọc, tìm hiểu về gia thế, hình thể, nghề nghiệp… rất ư là… chuyên nghiệp trong tầm hiểu biết có thể được và với giọng thơ giễu nhại mà chính nhân vật được anh kí họa họ bằng cái lối cà tửng đó cũng phải bật cười bao dung không nỡ giận anh trái lại còn ngạc nhiên: Quái! Thằng cha Luân Hoán nầy sao tinh ý đến thế kia chứ.

Tôi không có bản in sách tác phẩm Tân Chân Dung của anh chỉ có bản PDF được upload lên trang Vuông Chiếu của anh mà thôi nên chỉ biết nó có số trang cũng không khiêm tốn chút nào: Nó dày 443 trang với hàng trăm người được kí họa, hãy xem bút thơ của anh vẽ về họ thế nào nhé:

Nhân vật đầu tiên anh hí lộng ngòi bút của mình là nhà thơ Cao Thoại Châu:

    rnh ri bưng mt bác
           phác ha long qung chơi
           không mc đích bôi bác
           không bc thi lên tri

.
          vby tng nét tht
          theo tác phm theo đời
          chng mc đích gì khác
          trám gitrng vy thôi

     Mèn ơi! Thơ tả bạn như thế thì sao không nói là tưng tửng cho được kia chứ.

     Với Bùi Bảo Trúc được vẽ với một hình thể khá ngộ nghĩnh:

ông cao ráo bbm
          dnh dành như quan công
          nhưng mt trng kính cn
          kinh thư thuc nm lòng?

Với bạn bè thời quân ngũ ở Thủ Đức K 24, K 25 gì đó thì không cần tìm tại liệu anh cũng“phang”ngay những câu 5 chữ có vần có vè rất có hồn về họ nhưng với Bùi Chí Vinh gần như không quen biết chỉ nghe bạn bè nói chơi được thì chơi luôn. Thật cũng hết biết:

  khoái thơ ông, phác ha
          thay đôi li cm ơn
          mt ngun thơ hào sng
          cõng đầy đủ vía hn

.
          tht ra đã hi trước
          Hoàng Lc, Cao Thoi Châu
          đều bo: “gã chơi được!”
          thế là tôi được chơi

Dí dỏm cùng Du Tử Lê. Viết thế nầy thì tác giả “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” chắc cũng chỉ biết cười trừ mà thôi:

  ông kém tôi mt tui
         sao bàn chân quá dài
         đích nào cũng ti trước
         có trcái quan tài ?

Với Đinh Cường coi bộ nghiêm chỉnh hơn một chút:

 lông mày ông khá rm
         nhưng chưa quá huê tình
         lòng mt luôn cha đọng
         cnh sc cõi nhân sinh

.
         mũi ông thuc loi đẹp
         biu thsthành công
         ăn ý cùng môi ming
         thhít nhng tht lòng

Viết thế thì ai mà không biết nhà thơ Đỗ Nghê hay bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc kia chứ:

 gói tài hoa lãng mn
         Thư Cho Bé Thư Sinh
         Và Nhng Bài Thơ Khác
         lp lánh ngát chân tình

Với Đỗ Trung Quân ngoài sự ngưỡng mộ còn là sự lo lắng vì thấy nhà thơ đang đùa với lửa:

  sngưỡng m“tăng tc”
         qua TLi Trường Sơn
         ông giúp cho tôi ln
         thêm mt khúc tâm hn

.
        gn đây phi thú tht
        ái ngi khi nhìn ông
        xung đường chng Tàu cng
        không có gy tm vông

Chân dung Hạ Quốc Huy lại được anh miêu tả sát sườn luôn:

  ông thành danh võ sĩ
         vóc gân guc xương xương
         tính ngang ngang lp d
         không quen, nhìn khó thương

Đôi khi câu thơ cũng chùng xuống một chút khi viết về nhà thơ  Hoài Khanh:

 tDâng Rng, Thân Phn
         qua Hương Sc Mong Manh,
         Trí NhHoang Vu, Khói…
         tôi vn gp Hoài Khanh

.
         nhà thơ không có tui
         nhà thơ chcó tình
         mây tri mang em mt
         nên đời còn trái tim

Với đoạn thơ thế nầy thì ai mà không biết anh đang nói đến nhà thơ Lâm Hảo Dũng với bài thơ “Ngày đi thương sợi khói bên nhà” được nhiều người biết đến:

  si khói ông nhthương
        “Ngày đi…” đành bli
         xót xa lòng vn vương
         làm on tâm trí mãi

Và cũng rất chân tình với bạn thơ Lê Vĩnh Thọ khi một thời cùng đứng chân trên tạp chí Văn Học:

  ới Lê Vĩnh Thọ ơi
         mày trách tao đủ thứ
         tao chỉ nhắc nhỏ thôi
         vẽ mày, tao nhớ lắm

.

  sao chưa thy gi qua
         nhng gì mày đã ha
         tao sp sa thành ma
         chtin mày tng ba

Rồi lại đùa vui cùng cái chết cùng nhạc sĩ Từ Công Phụng:

  tôi không nhc sc khe
         bi ông quá tuyt vi
         tri kêu không cn d
         đất gi tnh bơ chơi

.
        soi nhau trên cõi l
        thy ra cùng xế chiu
        đùa chơi cười mt chút
        sao nng tri ht hiu

Đến cả mình anh cũng tự họa bằng những câu thơ cà tửng thì ta biết anh có chừa ai đâu nhỉ:

  vẽ vời đám quen biết
         mà không tự vẽ mình
         y như giả đui điếc
         rõ ràng không thật tình

.

 ôm trong bộ dạng đó
         lòng đầy đủ sân si
         háo danh và háo sắc
         mình vái mình, đã lì

 thơ dỏm và thơ dở
         nhưng không xạo bao giờ
         có thể thỉnh thoảng giỡn
         không lạc hồn vía thơ

………

Còn rất nhiều câu hay nữa đó nhưng thôi để các bạn tự tìm đọc tập Tâm Chân Dung sẽ khám phá cái ngóc ngách tưng tửng trong thơ Luân Hoán

 Sài Gòn, bên bờ Kênh Tẻ, tháng 11-2020

 NGUYỄN AN BÌNH

Bài Mới Nhất
Search