NGUYỄN AN BÌNH: CHÙM THƠ MÙA HOA CẢI BÊN SÔNG

Ảnh minh họa: Anh Thư (Nguồn: bcdcnt.net)

CÓ MỘT MÙA HOA CẢI

Ngày về qua bến sông

Rợp vàng mùa hoa cải

Sóng mang theo nỗi lòng

Triền đê chiều tê tái.

.

Mẹ có còn ngồi trông

Con đành xa ngàn dặm

Cây mai già trổ bông

Thèm đưa tay mẹ nắm.

.

Hạt bụi nào bay qua

Vô tình rơi vào mắt

Hay vì  bóng chiều tà

Làm tim con quay quắt.

.

Mơ một thời sấp ngửa

Mẹ ấp yêu vào lòng

Ấm nồng dòng sữa ngọt

Thơm suốt cả đời con.

.

Chiều nay trời trở lạnh

Mùa xuân đã về chưa

Ước ao thời trẻ dại

Mừng tấm áo mẹ mua.

.

Mẹ hóa thành cánh hạc

Bay về chốn vô cùng

Nhớ thương màu tóc bạc

Mây trắng buồn cuối đông.

.

Trôi về đâu con nước

Vẫn nhớ về bến sông

Nhớ ngày xưa mẹ tiễn

Hoa cải vàng mênh mông.

.

Ngày về ngàn lau trắng

Nào thấy tóc mẹ bay

Áo sờn trong mưa nắng

Lòng con quá ngậm ngùi.

DÒNG SÔNG ĐỜI MẸ

Ca dao nào đưa con vào giấc ngủ

Mẹ qua cánh đồng vàng rạ rơm phơi

Mùa giáp hạt vẫn sờn manh áo cũ

Gánh hàng rong thơm bếp lửa bên trời.

.

Mẹ suốt đời như sông trôi lặng lẽ

Vun hạt phù sa bồi đắp cho người

Lên thác xuống ghềnh thân cò không kể

Những phiên chợ chiều bóng đổ đơn côi.

.

Nhớ bát cua đồng ngày xưa mẹ nấu

Ngọt lịm trong lòng thấm suốt đời con

Sao đời mẹ như khế chua chín nẫu

Chao chát trên cành tình lại héo hon.

.

Mẹ cõng ca dao qua cùng năm tháng

Mùi rơm thơm cùng đồng đất quê nghèo

Nhớ con xa tóc phai màu mưa nắng

Muối mặn gừng cay lắm nỗi gieo neo.

.

Nghe dế kêu sương đêm còn thao thức

Trời sa mưa giông biền biệt quê nhà

Dáng mẹ gầy chập chờn trên lá mục

 Mây xám mịt mù một bóng phương xa.

.

Đi khắp đất trời lòng con vẫn nhớ

Nước ao làng lấp lánh mảnh tình quê

Nấm đất khô mẹ giờ nằm hiu quạnh

Phải chốn quê hương gọi bước con về?

NGÀY MẸ ĐI

Phải mẹ là cánh cò trắng lẻ loi

Vừa bay qua cánh đồng khô giữa mùa giáp hạt

Hạt phù sa ở đâu sao chẳng thấy quay về

Để nhánh sông buồn trôi ngơ ngác

Lang thang không nói lời từ biệt

Con nước cũng đành chia năm bảy ngả

Ngả  nào cũng se sắt nỗi đau

Cây sậy một đời cõng nắng đi mưa

Con tăm kéo kén nhả tơ sức mòn lực kiệt

Sóng nước mênh mông đem con đò đi miết

Ngày ấy ta nào thấy

Vết chân chim hằn lên khóe mắt

Ngày ấy ta nào hay

Đôi vai gầy một đời gánh lấy bão dông của mẹ.

.

Ngày mẹ đi giấc chiều len qua bậc cửa

Sợi nắng mỏng tang phớt đậu trước thềm nhà

Con tắc kè đầu hồi vô tình hồn nhiên tặc lưỡi

Giống tiếng võng đưa buổi trưa hè nóng rát

Lời mẹ ầu ơ ngọt lịm khúc ca dao

Đưa ta vào giấc ngủ

Chim quyên xuống đất không thấy quay về

Héo đọt nhãn lồng quắt queo ta một thời thơ dại

Cánh buồm nâu mẹ buông bờ đi mãi

Hoa khế tím buồn lẩy bẩy rụng đầy sân.

.

Ta ngồi đếm tuổi ngẩn ngơ

 Nén tâm hương cháy bao giờ mới phai?

NGUYỄN AN BÌNH

Bài Mới Nhất
Search