
The Lonely Man – Tranh: Vikash Kalra (Nguồn: progressiveartistsgroup.com)
b à i t h ơ k h ô n g c ủ a r i ê n g t ô i
thơ như tuyết đầu mùa
tan chảy
.
thơ rơi từ trên trời xuống
ban phước cho một con mèo đi lạc
.
thơ thoát ra khỏi cơ thể
như ngựa phi nước đại
.
thơ chạm vào bạn
như ngọn roi ném vào mông bay vút
.
với răng nanh
thơ gặm xương của thế giới sạch sẽ
.
cho đến khi thơ nhảy vào lửa
như một diễn viên đóng thế điển hình
t ô i c ù n g p h e n ỗ i b u ồ n
tôi muốn viết bài thơ dài
như cái bóng thất lạc và tiếng chó sủa đêm
.
tôi muốn đọc bài thơ trên cát tối
như ve sầu, đom đóm mùa hè
.
tôi muốn bài thơ tự gieo hạt và mọc rễ
như vệt cây đồi, đám hoa nở rộ
.
khi bài thơ bị trục xuất khỏi bầu trời
tôi đi một mình với những câu hỏi
.
tôi muốn xóa bài thơ để được bắt đầu
không có gì là thiêng liêng nữa
ý t ư ở n g n à y c ủ a m ộ t k ẻ m ơ m ộ n g đ e o b á m
tôi vẽ một bức tranh
với phác thảo màu trắng
tôi viết một bài thơ
bản nháp là im lặng
.
tôi cử hành thơ
như đun sôi đêm trên lò
và rút phích sợ hãi
như chiếc máy ảnh đã hẹn giờ
.
tôi tin vào sức mạnh thơ ca
vầng hào quang của sinh vật bí mật
sự thay đổi các mùa
những cánh diều vải bay trong gió
.
trong bóng đêm tôi tìm
một miếng của sự thật
tiếng nói của khách qua đường
như những chiếc đèn lồng rực sang
Nguyễn Man Nhiên