
On Fire – Tranh: Julia Swaby (Nguồn: goffjamesart.wordpress.com)
t ô i t h ấ y b à i t h ơ t r o n g b ù n ư ớ t
tôi, một bóng ma mắc chứng tự kỷ
thức dậy từ đáy biển sâu
bên dưới bầu trời rắn cắn
.
tôi cất thơ
như loài nấm hương mọc sâu dưới lòng đất
như bộ lạc giữ bí mật các phép thuật
.
trên ngọn đồi chó hoang
thơ sẽ mọc lên lần nữa
lông rậm đen giữa đá phiến xám
.
cái chết và sự phục sinh
như một mật mã, một hành lang
trong bóng tối thẳng đứng
.
cái bóng giằng xé của nó trở thành một biểu tượng
một khung cảnh vô vọng
như ánh mắt các vị tử đạo
.
dưới bùn sâu hiu quạnh
mùi của thơ
vỗ béo những con giun đất
t ê n b à i t h ơ t r o n g b ụ i
bài thơ là cái xác
chết bởi tay bắn tỉa
đang rình rập con mồi
theo nghĩa đen run sợ
nó đã trút hơi thở
vòng hoa nặng như đêm
tấm áo choàng rửa tội
họ sẽ khó đánh vần
tên bài thơ trong bụi
b à i t h ơ b ị c h á y
đến từ các đồng cỏ kẽm gai
nơi tôn nghiêm của đá vôi và sa thạch
mụ phù thủy ngồi trên tảng đá
hùng hồn như một nhà tiên tri thời cổ đại
.
ẩn sau bộ râu thơ mộng
một cái đầu quái gở
tụng đọc thánh ca
những giai điệu bắt nguồn từ trong đau đớn
.
giữa hai hàng ghế trống của rạp chiếu phim
một cậu bé mệt mỏi
khoác mái tóc xù xì
như bóng ma chế nhạo
trong ánh đèn đỏ tận
đằng sau khói và đống phông màn
lửa thiêu đốt tôi
giống như một bài thơ bị cháy
NGUYỄN MAN NHIÊN