
untitled (1964), Chu Teh-Chun (1920-2014); (nguồn: wikiart.org)
ĐẦU NĂM NHỚ MẸ
1.
mẹ mớ lời như mật ngôn
mã hóa giấc mơ về sáng
che khuất nhiều phần vòm trời rạng đông
2.
lẩn trốn trong sương khói bạt ngàn
ký ức hội nhập chiêm bao
khúc khích thầm thì bỡn cợt
3.
mẹ trôi triền miên trên dòng thời gian
lơ đãng ngó hàng cột mốc
ba ngàn thế giới đắm chìm không tiếng vọng
4.
từng giọt mưa xuân thánh thót
ba ngàn thế giới trơ lì
nước mắt nào đủ xoa dịu nỗi đau
5.
ba ngàn thế giới trong tấm thân khô
khắc khoải như hoa cuối mùa héo úa
đẩy xô về phía quên lãng mịt mờ
6.
một ngày thức giấc trên triền dốc
ngược xuôi đuổi bắt những kỷ niệm ngày xuân
của cô gái thanh tân của bà mẹ trẻ
7.
ba ngàn thế giới an nhiên đón nhận
cánh bướm không hối tiếc không ân hận
và mẹ vượt thoát mọi bất hạnh bất kham.
VÔ ĐỀ
1.
cuối năm trong ngôi nhà vắng
nằm nghe thằn lằn chắc lưỡi
đưa tay chào buổi chiều
trời như qua cơn mưa vội
bất chợt thấy khung hình trống không
ai đã vượt thoát thời gian?
2.
ngôi nhà cũ
cặp bình xưa
ngày sụt sùi vắng lạnh
nhang tàn hư ảo ẩn nấp
bên này giấc mơ đi lạc
gặp lại tôi giữa ban sơ
3.
ngày trầm ngâm ngậm hạt
giấc trưa bồ đề tâm
thảng thốt tiếng chim vỗ cánh
vỡ chiêm bao
gió vẫn vẫy tay
lâu hơn mãi mãi
4.
hụt hơi rượt bắt cái không tưởng
gục xuống bên bờ
trong cơn hôn mê bí ẩn
nghe người dàn dựng bữa tiệc
đầy kịch tính
cho hội nhà thơ quá vãng
5.
choáng ngợp trong bức tranh rối nùi
ráp nối từng khoảnh khắc
tùy tiện cảm hứng
trôi trong cõi xa lạ
không mong đợi
vô tình đuổi kịp thời gian
Quảng Tánh Trần Cầm