
Abstract force -Homage to Franz Kline (1952), Audrey Flack (1931-2024); nguồn: wikiart.org
không như livestream
cho em tôi ̶ ̶ xong rồi một cuộc bể dâu
ngày xuân con én đưa
lời giã biệt đậm đặc cá
tính tình tang liên khúc
về đi anh về đi em mà về
đâu? về đi ̶ ̶ ̶ về đâu? nghe não
ruột gan lung tung linh tinh đau buốt bung
bật lửa lên ta ngồi quanh khơi than hồng thở
than rủ rỉ lời guốc mộc gõ khe khẽ đều đặn không chi
mô phật như tiếng mõ chạm thời gian mong
manh động tụng chi em cứ tụng có bài
bản nhạc viết vội khô không
khốc liệt tết đến và đến
tết rồi đi chùa hương chùa
cầu chúc phúc ba đời vân vân và vân
vê điếu thuốc nhang khói lan man tàn
phai theo ngày xuân con én đưa
đẩy chen lấn ca lấn cấn lấn
lướt chị em nhỏng nhẻo bây giờ tháng
mấy ai quét sạch lá diêu
bông hoa ngày rằm ngất ngây ngất ngư lên
xuống kinh nguyệt bỗng trầm ai nỡ cắt đứt
dây tuột lời năm dần tàn chưa có lịch mới quảng
cáo đại kỷ nguyên đặc biệt bún bò không chi
nhánh vậy sao vậy
sao nhức cái đầu lâu
lâu quên uống thuốc thì
thôi bận sau tiếp theo và hết.
như rạ
tôi mọc ra từ đám rạ sau mùa gặt
lầm lũi trong đêm mưa bão
lang bạt trôi theo lục bình ̶ ̶ ̶ mẹ tôi hoài niệm
những khoảnh khắc năm thìn
trên dòng biến động
khi ngó bóng mình tan chảy dưới ánh đèn dầu
·
cơ duyên kỳ bí chập choạng nắm bắt
ngẫu nhiên từng phút giây
vụt hiện vụt thoát biền biệt một đời
qua khe hở định mệnh mù mờ
qua những đường chỉ tay rối bời ̶ ̶ ̶
phác thảo tác phẩm sắp đặt của thượng đế
·
một ngày thượng đế bỏ lại sau lưng hoạt cảnh thô bạo
chống gậy tre đi về phía rừng nguyên sinh
khập khiễnh đếm từng bước vô định
tôi vươn mình nhảy ra từ đám rạ phân hủy
nhìn khung thời gian kéo dãn
không đủ dung chứa nỗi đau dằn vặt
·
trằn trọc trong vùng u minh nguyên thủy
mẹ tôi câm lặng chờ dông bão đi qua
đánh dấu giấc chiêm bao nhiều biến khúc
bằng những giọt nước mắt xốn xang
từ khuôn mặt trăm tuổi khắc khổ ngẩn ngơ ̶ ̶ ̶ như rạ
vẫn đợi ước vọng nảy mầm trên xương cá.
Quảng Tánh Trần Cầm