Quảng Tánh Trần Cầm: NHƯ VÔ THƯỜNG/ĐA CHIỀU

Baranquilla (1982), Alejandro Obregon (1920-1992); nguồn: wikiart.org    

NHƯ VÔ THƯỜNG

tôi quờ quạng trong bóng tối

trên màn hình điện thoại chỉ thấy nhiều vệt sáng

bay vút qua và mất hút

rồi trở lại không lâu

dường như là những con đom đóm

kích hoạt trong mùa động dục

.

nhìn đăm đăm vào màn hình

không thấy bóng dáng tôi

tôi quay bước ra ngoài  

trời không trăng tối mịt

trong mênh mông lũ đom đóm không còn

gây ấn tượng kịch tính như trên màn hình

.

trở lại đứng trước camera quan sát

tôi giơ tay vẫy vẫy và nhìn kỹ màn hình

lần nữa vẫn không thấy bóng dáng tôi

khoảng trống vắng không hề thay đổi

tôi đi về phía chiếc sofa và ngồi xuống

không nhớ đã bao lâu

.

trong vũng đêm tôi xoa hai tay nhơm nhớp mồ hôi

vuốt tóc và sờ vào mặt mình

chợt thấy hơi lạnh xuyên thấu

dường như dưới chân không còn sàn nhà

tôi lơ lửng trên chiếc sofa rộng tênh

trong khoảng không bất động bất an

.

và không rõ từ phía nào từ lúc nào

nghe như thì thầm tiếng nói cười bỡn cợt

tôi cúi đầu ôm mặt thu mình

cố hình dung vóc dáng gương mặt nụ cười cõi thiên thu. 

ĐA CHIỀU    

1. 

nghẹt thở bước vào kỷ nguyên mới

mùi lá nguyệt quế trong phở sốt vang

ngậm ngùi cơm tấm

2. 

những điềm báo luân phiên

nhốn nháo vết tích trên đất đá

chim chóc lần tràng hạt

3. 

một ngày không nghi ngại

bươn chải trên dòng tâm thức

mặt ngờ nghệch ngây ngô như hắc tinh tinh 

4. 

dông gió đổ ập bến sông

chẳng trách đêm sâu thăm thẳm

trách chi người không đoái hoài

5.  

nghệ nhân mặt vàng như nghệ

bắt tay thiếu tướng thừa tướng

đại tướng say xỉn đái tường

6. 

đã lâu tôi đinh ninh bước ngoặt thường xảy ra sau dấu ; hay ít ra dấu ,  

không  ̶ ̶ ̶  nó cần một quãng lặng suy tư

biểu hiện quyết liệt bởi dấu ? hay dấu ! 

7. 

có những màu những mùi những âm vọng xô đẩy tôi về một nơi chốn khác

như từ một giấc mơ chập chờn giữa ban ngày

thầm lặng trách móc tôi  ̶ ̶ ̶  đôi mắt nhu mì 

8. 

phác thảo mỏng và nhẹ tưởng chừng bay xuôi theo cơn gió 

tuyết tan chậm từ khi chú sóc ngổ ngáo đong đưa trên cành cao 

đâu đó tôi nghe tiếng hát co rúm trong cái lạnh lừ đừ 

9. 

bức ảnh gia đình sắc sepia nay đã bạc màu

người rong ruổi ra đi buổi sớm mai

bất chợt tiếng sóng biển dạt dào qua hơi thở

10. 

những món đồ nguội truyền thống sẵn sàng trên bàn

tiếng ồn nhặt khoan

trưa qua chậm theo quả lắc đồng hồ quá tuổi

Quảng Tánh Trần Cầm

Bài Mới Nhất
Search