Inhabited painting (1976), Helena Almeida (1934-2018) (Nguồn: wikiart.org)
VỀ ĐÂU?
mùi hóa chất thanh tẩy nồng nặc
như một nhắc nhở
khoảnh khắc đã trôi qua
vĩnh viễn
.
buông tay
bước nhanh
không ngoảnh lại
ruột gan quặn thắt
.
tôi quá mệt mỏi
tách rời khỏi thân xác
bước xuống bãi đậu xe bệnh viện
như bước vào đám mây
dường như trời vừa tạnh sau cơn mưa
không biết phải lái xe về đâu
.
về đâu?
dưới bầu trời xám tro
cõi tịch lặng mịt mù không định hướng
vây bọc tôi trong cảm thức tê dại
.
một thoáng mùi nước hoa trong xe
có thể nào tái tạo đời sống qua quá khứ?
hay đã đến điểm không thể quay lại
như bầy hạc origami bất chợt vỗ cánh bay vút cao
để lại âm bản choáng ngợp trong sương khói đêm dài.
VỀ MARFA
bất ngờ thấy frida kahlo trong kính chiếu hậu
bắt gặp nàng đớn đau cường điệu như mọi khi
.
trong giọng cười ngạo nghễ ̶ ̶ ̶ không đủ
che dấu bao nỗi bất cập và tổn thương ̶ ̶ ̶
.
cái chết chực chờ quanh quất đâu đây ̶ ̶ ̶ không còn
là giấc mơ giằng co với hiện thực trên khung bố
.
nhưng chết không hẳn là mãi mãi phân ly ̶ ̶ ̶
phải không? cho dù đã vượt qua cột mốc thời gian
.
và khi những sắc màu cô đơn yên đọng trong cái lạnh
đêm marfa chông chênh ôm ghì hơi thở cõi thiên thu.
Quảng Tánh Trần Cầm
