Thích Minh Sương: BÀI CA MINH TUỆ

Tranh (Nguồn: INRERNET)

Sư Minh Tuệ vốn người Hà Tĩnh
Theo song đường nương rẫy Tây Nguyên
Cũng từng nghĩa vụ đường biên
Cũng khi chức sắc ưu phiền dâng cao

Bỗng thức ngộ người trong bốn cõi
Nghiệp trầm luân bể khổ sa đà
Cởi  thường y  vá cà sa
Tu hành theo hạnh đầu đà thánh tăng

Sư rong ruổi trên đường quan tái
Suốt sáu năm thiên lý độc hành
Đêm ngồi tĩnh tọa đinh ninh
Ngày ăn một bữa đủ mình nuôi thân

Sư chưa tới con đường chánh giác
Chỉ theo lời của Đức Thế Tôn
Giữa thời mạt pháp ngoa ngôn
Sư như ánh sáng lóe trong sương mù

Bọn sư thích cúng dường đủ thứ
Thấy sư như gai chích con ngươi
Đăng đàn phỉ báng đủ lời
Sư nguyền tới chết thời thôi đăng trình

Đám Youtube ,Twitter, Tiktok
Vinh danh sư làm khổ hành tăng
Chúng sanh bu bám thường hằng
Con đường tu tập khó khăn bấy chầy

Sư tạm ẩn vào trong rừng núi
Ngày không xa tiếp tục độc hành
Muôn vàn mong khắp chúng sanh
Để sư Bát nhã viên thành Ba la…

Các nước bạn xung quanh chào đón
Vầng hào quang tỏa sáng muôn xa
Mừng thay nước Việt Nam ta
Có người tu hạnh đầu đà như sư

Chúng ta những con người phàm tục
Cố gắng theo ba hạnh đầu đà
Theo chân ngài cõi Ta Bà
Tịnh tâm vi tiếu niêm hoa suốt đời

Cư sĩ Thích Minh Sương biên soạn
Houston TX U.S.A ngày 3/6/2024

ĐỌC THÊM:

BƯỚC CHÂN DỪNG LẠI, CON ĐƯỜNG VẪN ĐI

Chưa bao giờ chúng ta chứng kiến một sự kiện kỳ lạ đến như vậy! Một cá nhân, một con người nhỏ bé đã khiến cho hàng triệu ánh mắt dõi theo từng bước, hàng triệu khối óc suy tư lo lắng cho số phận, và hàng triệu con tim vỡ oà cảm xúc khi biết sư vẫn bình an.

Nhìn lại, hành trình của sư Minh Tuệ cứ như một cuốn phim, nó bắt đầu im ắng, chậm rãi, rồi tăng dần, đẩy lên cao trào, và kết thúc một cách đột ngột. Tuy nhiên, cái kết thúc ấy chỉ lả sự chấm dứt cho những bước chân rong ruổi trên khắp các nẻo đường và kéo theo đó bao sự nhốn nháo, thị phi của trần thế.

Có lẽ, lựa chọn này không phải bởi ý nguyện của sư, nhưng nó cũng là cách khả dĩ duy nhất và hài hoà cho tất cả. Điều mà mọi người được an ủi, nhẹ nhỏm là khi đã nhìn thấy những hình ảnh xác tín về sự hiện diện của sư, rằng họ vẫn còn đó một đầu đà Minh Tuệ. Nếu điều tồi tệ nhất xảy ra, chúng ta sẽ có một mất mát quá lớn, một tiếc nuối vô hạn và một tổn thương khó nguôi ngoai.

Đứng trước những lựa chọn, chúng ta sẽ chọn lựa cách tốt nhất; đứng trước những ngã rẽ chúng ta sẽ chọn lối đi bình an. Đó là bản năng của lí trí. Sư Minh Tuệ, dù với giới hạnh sâu dày có thể khuất phục tất cả, hay với tâm tịch tịnh vô úy trước mọi hoàn cảnh thì cũng đành phải tùy duyên mà hành trên bước đường tu còn lắm xa xăm.

Hiểu cho cùng cho sâu, tất cả đều có nhân duyên, việc gì đến sẽ đến, việc gì đi sẽ đi. Còn duyên thì tụ, hết duyên thì tán. Kết thúc của cái này sẽ là khởi đầu của cái khác. Những bước chân dừng lại nhưng con đường đi vẫn phía trước. Nghiệp tu, ý nguyện vẫn còn đó, sư có thể buông tất cả nhưng con đường cầu đạo nhất quyết sẽ không buông. Có lẽ trong họa có phúc, từ đây sư sẽ có đủ không gian tĩnh lặng để tinh tấn hành trì, tập trung tâm trí hành thiền để có thể tiến nhập vào định mà đạt trí huệ viên mãn.

Điều quan trọng nhất, không phải sư sẽ bước đi nữa hay không, mà là những bước đi của sư đã làm nên một cuộc tỉnh thức kì vĩ. Người ta đã chợt nhận ra mình mê lạc, người ta kịp nhận ra mình bị lừa dối; người ta đã biết yêu người, và người ta đã biết đâu là hạnh phúc. Sư như ánh sáng xua tan màn đêm, như cơn mưa rào gột rửa, cuốn phăng những bụi trần.

Sự xuất hiện của sư mang lại thật nhiều cảm xúc và những lợi lạc “không thể nghĩ bàn”. Nên giờ đây, sư có bước tiếp hay dừng lại thì con đường ấy vẫn mở ra phía trước, dẫn lối cho tất cả những ai có tấm lòng cầu đạo tầm pháp.

Cuối cùng, tôi cầu mong sư thực sự được bình an và sớm thành đạo – đắc quả vị Phật, như ý nguyện một kiếp nhân sinh.

———

Nha Trang, 03/06/2024

Nguyễn Thanh Huy

(Nguồn bài Đọc Thêm: CTV/TV&BH)

Bài Mới Nhất
Search