
Bình Yên – Tranh: MAI TÂM
VỚ LIỀN
Người đi ôm nỗi phiền lòng
Người về hỉ hả vui vòng lợi danh
Vòng tay vâng dạ thưa anh
Cúi đầu ngoan ngoãn chí thành đẩy đưa
.
Xóa bài chuyện cũ ngày xưa
Bây giờ đặt cược sớm trưa hợp quần
Du côn, láu cá, gian thần
Con buôn, nghệ sĩ chỉ cần tiền thôi
.
Ngày đi thuyền dập sóng dồi
Ngày về bay bổng ghế ngồi thương gia
Ngày đi tủi hận khóc la
Ngày về vênh váo rằng ta có tiền
.
Lòng người đen bạc đảo điên
Trò đời lắm chuyện ngã nghiêng nực cười
Vàng son tận hưởng một thời
Đỏ màu máu lửa kiếm lời bán buôn
.
Thập thò trước chạy sau chuồn
Trở cờ đón gió ra tuồng khôn lanh
Thật tình rất mực lưu manh
Hơi đồng vồ lấy hư danh vớ liền
TA THÌ RONG RÊU
Ngược xuôi vất vả đường trần
Người đi mất hút, người cần, nhớ thương
Nhạt nhòa sáng nắng chiều sương
Mập mờ nhập nhoạng đêm trường cô liêu
.
Người đâu nhan sắc mỹ miều
Người sao tơ tưởng đến điều nọ kia
Mộ phần phải lụy đá bia
Tương tư tình tận sầu chia tấc lòng
.
Nửa đời ràng buộc vào vòng
Trọn đời chung cuộc còn mong đợi gì
Mai kia bờ bãi xanh rì
Tìm người cõi mộng ta thì rong rêu
.
Cười khàn ma hiện tướng trêu
Trần gian thảng thốt tiếng kêu gọi tình
Thậm thâm này sự vô minh
Nên lòng lưu luyến bóng hình huyễn hư
.
Tràn trề tâm sự trang thư
Bảo buông sao lại khư khư nhớ hoài
Người xa vô tận dặm ngoài
Người gần gang tấc lạc loài thiết tha
LÒNG SAY LỠ LÀNG
Bây giờ tôi chẳng còn yêu
Tim thôi thắc thỏm liêu xiêu nhớ người
Rong chơi một mực đã đời
Nửa đêm chợt thấy ai cười trong mơ
.
Bây giờ tôi bỏ làm thơ
Chẳng thèm bồ bịch giả lơ với tình
Buồn vui chi cũng tự mình
Cớ sao lãng đãng bóng hình người dưng
.
Bây giờ ân ái dở chừng
Xác thân nóng bỏng cũng từng ấy thôi
Học đòi như thể mây trôi
Người đâu xinh quá mắt môi ngọt ngào
.
Bây giờ hết mộng má đào
Hồn tôi rắn lắm dễ nào lung lay
Sự đời chẳng có ai hay
Gặp người tôi lại lòng say lỡ làng
LẠC HỒN
Tôi lạc vào mắt em
Không biết lối ra
Ngơ ngẩn hoài năm tháng đi qua
Gã si tình khờ khạo
Tràn đầy mộng tưởng
Một chữ thương chưa trọn vẹn bao giờ
Rất hiện thực mà cũng đầy huyễn tượng
Thịt xương có bóng dáng thiên đường
Ánh mắt thánh thiện
Trong vắt trinh nguyên
Ánh mắt tinh nghịch
Hấp dẫn khiêu khích
Tôi quẩn quanh mê hồn trận kể từ khi
Em đi
Mà mắt còn ở lại
Tôi đi
Đôi mắt em chưa từng rời xa
Ngày và đêm
Chìm trong sóng biếc thiết tha
Như ngôi sao trên bầu trời
Không thể nào nắm bắt
Như cầu vồng vắt qua
Chưa bao giờ là của ta
Trong đáy mắt tôi chìm đuối
Mộng mơ và ảo vọng chưa từng nguôi
Kể từ lần đầu chạm phải
Hồn tôi lạc mất từ đây
Tiểu Lục Thần Phong