
Cõi Người Ta – Tranh: THANH CHÂU
PHẤT PHƠ THÂN PHẬN
Lạc loài lầm lỡ còn say
Đời đày đọa
đời cay đắng lòng
Rịt ràng bó buộc vào trong
Phất phơ thân phận
phập phồng tháng năm
Rằng tình ra rít tự tâm
Dãi dầu va quệt vẫn thầm thiết tha
.
Vấn vương quấn quít đến là
Trở trăn mộng mị tình ta võ vàng
Hồn mình mê muội mang mang
Nỗi niềm chi bấy cũ càng lại thương
.
Dặt dìu
đêm trở làn hương
Ngày ngơ ngẩn
giữa cung đường nhân sinh
Đã đành một mực vô minh
0325
VÔ TẬN LÃNG THANH
Từ ta nhập cuộc chơi này
Bao nhiêu quyến rũ làm say lòng mình
Vô tình cho chí hữu tình
Vấn vương chi bấy… như hình đa mang
.
Từ khi vướng víu buộc ràng
Dầu trong hương sắc hay ngàn ngoại hoa
Em ơi chữ nghĩa nhạt nhòa
Mà sao tâm tưởng như là cơn mê
.
Từ ta lạc lối đi về
Rằng thương rằng nhớ chưa hề hớt hao
Mộng xưa mắt biếc má đào
Tình ta vô lượng kiếp nào còn nguyên
.
Thương em dáng dấp dịu hiền
Chất chồng năm tháng trong triền miên mơ
Phải chăng là chuyện tình cờ
Nội trong khoảnh khắc canh giờ này đâu
.
Tìm nhau tự thuở ban đầu
Lạc nhau kiếp nọ dãi dầu tử sanh
Ta từ vô tận lãng thanh
Cơn đau dấm dẳng cũng đành thế thôi.
0225
THƯƠNG EM (II)
Thương em nói chẳng hết lời
Đành thân phận ấy con người thế a!
Rằng tình lộng lẫy trong ta
Phươc phần đâu dễ… biết là thế gian
.
Thương em ngày tháng lỡ làng
Mộng hoa mị bướm vô vàn muội mê
Nào hay lạc lối đi về
Trời phương ngoại những bộn bề nhớ nhung
.
Thương em khoảnh khắc tình chung
Đổi trăm năm lẻ lấy dung nhan này
Tử sanh vô tận từng say
Mỗi mùa một sắc lòng lay lắt hoài
.
Thương em luân lạc cõi ngoài
Từ trong tâm tưởng ấy nòi đa đoan
Vô thường sao mãi sắc son
Tình trường quấn quít cứ còn duyên nhau
UNG DUNG KHÔNG RÀNG BUỘC
Ta lạc lõng đường phù hoa phố hội
Người lại qua mà chẳng thấy bóng người
Biết làm sao nói cho đặng được lời
Hồn lãng đãng mặc dòng đời hối hả
.
Lòng lưu luyến bút mực cùn khôn tả
Tình mang mang thương nhớ đã sâu dày
Từ vô cùng lậm phải những cơn say
Bước phiêu du với tháng ngày bất tận
.
Vẫn tìm vui dù cõi đời lận đận
Bềnh bồng mây bay trắng cả tâm thần
Cõi hư không ta ắt hẳn có phần
Sớm muộn gì cũng hóa thân nhập cuộc
.
Mười phương trời ung dung không ràng buộc
Vượt không gian xuyên suốt cả thời gian
Từng tế bào cùng cảm giác hòa tan
Soi biển xanh đẫm nắng vàng muôn thuở
.
Khoảnh khắc này đắm say đầy bỡ ngỡ
Đất trời này bỗng hóa vạn lời thơ
Nào ai hay vĩnh viễn tự bao giờ
Tình lũy kiếp tình chưa hề hao hớt
Tiểu Lục Thần Phong