
Cõi Người Ta (1) – Tranh: THANH CHÂU
CÓ CHỖ GIỐNG NHAU
Chung đụng với nhau trong xã hội
Có thế nào cũng thế mà thôi!
Giỡn như điên cười nói ồn ào
Những trò chơi khăm sao láu cá
Thằng Eddie trọc đầu mê gái
Khứa Kieth tì tì uống tợ hũ hèm
Con Cynthia thèm tiền rỏ dãi
Tay da đen Stacey ư ử khúc nhạc Jazz
Lão Mauricio lải nhải cả ngày
Một bọn mê say nhún nhảy
Chúng tôi xài tiếng lóng, tiếng Ăng Lê dân dã
Đâu thể nào đạo mạo hàn lâm
Lũ bạn tôi sinh ra ở thế giới Tây đầm
Sống sung túc phủ phê vật chất
Làm sao biết sự khác biệt của quê tôi
Nói thế nào cũng khó hình dung
Nghe re thì chúng thốt lên:”Oh my God!”
Và hình dung xứ sở độc tài toàn trị
Nghèo nàn đầy rẫy sự bất công
Tôi giải thích vắn tắt dân tao đến đất này
Tại vì sao và tại vì ai
Trước đó hàng vạn người bỏ mạng giữa trùng khơi biển cả
Bao nhiêu người vong thân nơi núi rừng đường biên xứ lạ
Ấy là ngày xưa
Giờ đây thế thời đã khác
Dân tao nay ăn chơi tá lả
Khoe hột xoàn tung hứng đô la
Một nhóm nhỏ sống trên đầu thiên hạ
Tiệc máu trào ngoác họng tụng ca
Những thằng bạn há mồm trợn mắt
“Hiểu chết liền, chuyện lạ hoắc vậy ta!”
“Người xứ mầy sao mà rắc rối”
Chúng nói đúng, tôi đây còn không hiểu nổi
Bất thần buột miệng: “mother fxxck” mà thôi!
Chuyện nước mình, chuyện của dân tôi
Kể cho lũ bạn khác giống nòi huyết thống
Cũng có phút giây chùng xuống
Nhưng rồi nhanh chóng bùng lên
Thằng Gregory tưng tửng chơi nhạc Rap
Những bước chân dậm dật tưng tưng
Rồi lại giỡn
Nói xàm quá cỡ
Chuyện gái gú, chuyện của ngon vật lạ
Chung quy quay lại cá độ banh cà na
Môn thể thao quốc hồn quốc túy
Chúng và tôi đều không thích đề tài chính trị
Nhưng cũng chửi trò lưu manh thượng đẳng chóp bu
Xứ tôi xứ này cũng có chỗ giống nhau
ĐƠN GIÀN CHỈ LÀ
Đời lắm lúc chửi thề: “bullshit”
Người nhiều khi không khỏi gằn giọng “Fxxxck you!”
Ấy chưa kể xổ nho lúc giận nói liều
May ta chỉ là tên vô danh tiểu tốt
Cầm bằng có quyền lực trong tay
Ắt giết người như bạo chúa
Chớ nghĩ rằng ta tốt
Ất chỉ là mầm ác chưa trổ đấy thôi!
Nếu ở vào vai trò địa vị ngôi cao
Biết đâu ta còn ác gấp nhiều lần bọn họ
Chung đụng người với người trong xã hội
Quân tử – tiểu nhân thập thò trò chính trị
Trí – ngu không lọt lỗ đồng xu
Nhếch mép nhún vai khinh khỉnh: “whatever”
Hoặc xòe tay lõ mắt: “who care?”
Cười cợt chêm thêm miếng Tàu: “nhân chi sơ tánh bổn thiện”
Đây hay rằng loạn trí cuồng điên
Dốt nói chữ: “bổn lai vô nhất vật”
“Hà xứ nhạ trần ai” trong tâm đầy dục vọng
Cứ bảo: “No problem”
Nào hay đại họa tự thân
“What the hell…” chửi thề cửa miệng
Tưởng rằng hay nhưng thậm vô duyên
Cái tốt học hoài chẳng đặng
Cái xấu một lần nhớ mãi không quên
Đông – Tây đồng như thế
Nhiều khác biệt nhưng giống chỗ u mê
“You reap what you sow”
Tuyệt đối đúng với mọi giống dân ở thế gian này
Tây – Tàu – ta nào nệ Bắc – Nam
Vấn đề chẳng ở chỗ lạc quan hay bi quan
Đơn giản chỉ là: “như thị”
Look at it is
Tiểu Lục Thần Phong