12/22/2013
Chiều Đông khóc một người – Gởi hương linh Việt Dzũng

Trần Phù Thế

clip_image001

Nhạc sĩ Việt Dzũng (1958-2013)

(Nguồn : Sangtao.org)

em bay vào cõi vô cùng
vầng trăng ấm lạnh chập chùng cơn mê
em đi về cỏi đi về
về nơi yên tĩnh bốn bề thăng hoa

đời em nợ nước mù xa
hai vai gánh nặng quê nhà xót đau
một đời gởi trọn tình sâu
hướng về Tổ Quốc lòng đau chín chiều

em đi gió lạnh hắt hiu
ngày đông xứ lạ mây chiều ngừng bay
tiếng chim kêu thảm sáng nay
tiễn em về chốn những ngày tuổi thơ

sàigòn là của giấc mơ
em về Bến Nghế dựng cờ Việt Nam.

Trần Phù Thế
21/12/2013
Nguồn: Tác giả gửi

Việt Dzũng – bạn tôi

Trần Nhật Phong

clip_image002

Việt Dzũng trình bày ca khúc ‘Một chút quà cho quê hương’ trong video của Trung tâm Asia

Nguồn : BBC Tiếng Việt

Tôi quen Việt Dzũng từ những năm đầu thập niên 90, lúc đó cả hai chúng tôi đều làm nghề phát thanh, Việt Dzũng và Minh Phượng là đôi bạn xướng ngôn viên ăn khách nhất của đài Little Saigon Radio, còn tôi thì làm bên đài Văn Nghệ Truyền Thanh.

Những năm sau đó Việt Dzũng và Minh Phượng rời bỏ Little Saigon Radio, sáng lập chương trình Radio Bolsa, còn tôi thì cuối thập niên 90 lại về đầu quân trong Little Saigon Radio.

Trong suốt thời gian này chúng tôi có nhiều dịp sinh hoạt chung với nhau, từ những cuộc đấu tranh xã hội, cho đến những chương trình đại nhạc hội lớn đóng góp cho cộng đồng.

Những buổi hát cộng đồng do anh Trầm Tử Thiêng và anh Ngô Mạnh Thu chủ xướng, gây quĩ cứu trợ cho nạn nhân 911, gây quĩ xây dựng tượng đài chiến sĩ Việt-Mỷ, Việt Dzũng luôn là người tiên phong, chưa bao giờ tôi thấy anh mệt mỏi.

“Trong Việt Dzũng, dường như lúc nào cũng có hai hình ảnh luôn song hành, một con người tranh đấu xã hội bằng phương tiện truyền thông, một con người đầy nghệ sĩ tính với những ca khúc được xem là chinh phục không những riêng những người Việt hải ngoại mà còn ngay cả những người bên kia chiến tuyến”

Trong Việt Dzũng, dường như lúc nào cũng có hai hình ảnh luôn song hành, một con người tranh đấu xã hội bằng phương tiện truyền thông, một con người đầy nghệ sĩ tính với những ca khúc được xem là chinh phục không những riêng những người Việt hải ngoại mà còn ngay cả những người bên kia chiến tuyến.

Việt Dzũng xem truyền thông và văn nghệ là phương tiện đấu tranh, dù đấu tranh chính trị hay xã hội, anh luôn là người đi tiên phong. Đối với những người triệt để chống cộng, từ nhiều năm nay, Việt Dzũng luôn là người đốt lên những ngọn lửa cho họ, anh có biệt tài kêu gọi đám đông, mổi khi có sự kiện nóng bỏng, anh luôn là người tạo ra khí thế cho mọi người.

Ngoài tài sáng tác nhạc, và duyên dáng khi làm MC, Việt Dzũng có một khả năng khá đặc biệt mà không dể ai làm được, đó là trong cùng một thời gian anh có thể làm đôi ba công việc một lúc, vừa phỏng vấn trực tiếp trên radio, tay thì đánh máy liên tục, mắt vẫn nhìn vào màn hình để đọc và tai vẫn nghe đối tượng trả lời để xoáy thêm câu hỏi khác.

Trong hơn 10 năm trở lại đây, chúng tôi ít có dịp gặp gỡ nhau do nhu cầu công việc, một phần vì chúng tôi đã nhận rõ sự khác biệt về quan điểm đấu tranh xã hội, một phần Việt Dzũng quá bận rộn với những chương trình của đài truyền hình SBTN và trung tâm Asia, còn tôi thì bận rộn với phòng lồng tiếng và công việc bên báo chí.

Tuy nhiên những lúc gặp nhau trong giây lát chúng tôi vẫn đùa giỡn chọc phá lẫn nhau, tuần trước chúng tôi còn gặp nhau trong đại nhạc hội cứu trợ Phillipines và Việt Nam, thế mà chưa đầy năm ngày, tin Việt Dzũng mất khiến tôi vẫn còn bị “sốc”.

Trước đó vài ngày, giới văn nghệ chúng tôi còn đang ngở ngàng trước sự ra đi của nhạc sĩ Huỳnh Anh, tác giả của các nhạc phầm nổi tiếng như ‘Loan Mắt nhung’, ‘Thuở Ấy Có Em’, Mưa Rừng’…

‘Trái tim mãnh liệt’

Nay giới văn nghệ lại chấn động, tác giả của những ca khúc từng khiến chúng tôi rơi lệ những năm tháng ở trại tị nạn như ‘Một Chút Quà Cho Quê Hương’, ‘Tình Ca Nguyễn Thị Sài Gòn’ v.v… đã rời bỏ chúng tôi một cách quá đột ngột ở tuổi đời 55.

Tin Việt Dzũng mất, không những là “sốc” đối với tôi, mà cả cộng đồng người Việt ở hải ngoại cũng “sốc”, Việt Dzũng còn quá nhiều việc vẫn chưa làm xong, nổi ray rức đấu tranh cho công bằng xã hội, cho tiếng nói của người dân bên kia bờ đại dương vẫn còn đó, anh đã bỏ cuộc chơi một cách bất ngờ.

Trong quá khứ, những lời kêu gọi tranh đấu của Việt Dzũng, những cuộc vận động hành lang ở quốc hội Hoa Kỳ, những lần xuống đường phản đối sự cứng rắn của an ninh Việt Nam đối với những người bất đồng chính kiến, tên tuổi của Việt Dzũng đã không ít lần được báo Công An nhắc nhở đến.

“Với tôi hình ảnh Việt Dzũng vẫn là một đôi nạng, với trái tim mãnh liệt phục vụ cho cộng đồng, cho xã hội. Nay Việt Dzũng đã rời bỏ chúng tôi, nhưng chắc chắn người trong cộng đồng sẽ không quên những đóng góp to lớn của Việt Dzũng.”

Họ luôn gán cho Việt Dzũng là một thứ ‘hung thần” văn nghệ, tạo cho người trong nước nhìn thấy một hình ảnh Việt Dzũng như một thứ “ông kẹ” ở Hoa Kỳ.

Nhưng thực tế, những ai đã một lần tiếp xúc qua với Việt Dzũng, đều thấy rõ, con người hừng hực lửa đấu tranh của Việt Dzũng, chưa hề đe dọa ai, chưa hề cản trở một nghệ sĩ nào hành nghề, dù người đó ở Hoa Kỳ hay Việt Nam sang.

Với tôi hình ảnh Việt Dzũng vẫn là một đôi nạng, với trái tim mãnh liệt phục vụ cho cộng đồng, cho xã hội. Nay Việt Dzũng đã rời bỏ chúng tôi, nhưng chắc chắn người trong cộng đồng sẽ không quên những đóng góp to lớn của Việt Dzũng.

“Em gởi về cho anh, dăm bao thuốc lá, anh đốt cuộc đời cháy mòn trên ngón tay, gởi về cho mẹ dăm chiếc kim may, mẹ may hộ con tim gan quá đọa đày, gởi về cho chị hộp diêm nhóm lửa, chị đốt cuộc đời trong hoang lạnh mù sương, gởi về cho em chiếc nhẫn yêu thương, em bán cho đời tìm đường vượt biên, con gởi về cho cha vài viên thuốc ngủ, cha ru cuộc đời trong tử tù chung thân, gời về Việt Nam khúc hát ân cần, mơ ước yên lành trong giấc ngủ da vàng…..”

Ca từ này của Việt Dũng lại một lần nữa khiến tôi khóc, và tôi biết nhiều người cũng như tôi sẽ khóc khi nghe lại ca khúc này, Việt Dzũng thật sự đã yên bình trong “giấc ngủ da vàng”.

Bài viết phản ánh quan điểm riêng và văn phong của tác giả, một nhà báo, đạo diễn phim đang sinh sống và làm việc tại Hoa Kỳ.