Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG SÁU (2)

Tĩnh Mịch – Ảnh: NTN

MỖI NĂM ĐẾN HÈ THÌ TA NGHỈ HÈ

Không dấu hiệu nào báo là bớt nóng đâu nha!  Nắng đỏ rực mái nhà như mùa hoa nở rộ!

Mùa Hè là mùa khổ vì nắng gió bất thường, nhưng nó vẫn dễ thương:  học trò viết lưu bút!

Hồi xưa mình đi học, tới mùa Hè là… mừng!  Vì mình được “ở không”, không động đến sách vở!

Bây giờ, Hè là nhớ… có câu hát “ngộ” ghê:  “Mỗi năm đến Hè thì… TA nghỉ Hè!”.

*

Ở California không có hoa Phượng Vỹ.  Người mình có trồng đấy mà chết sau vài năm…

Đã gần năm mươi năm, biệt tăm cây Phượng đỏ!  Lòng mỗi người nỗi nhớ Quê Hương thật mờ mờ! (*)

Tôi nhìn những bé thơ thấy mình thật xa lạ!  Nhớ nhiều bè bạn quá… mà họ cũng không còn!

Việt Nam muôn năm buồn… Nói chi?  Mà muốn khóc!

 (*) Người miền Nam Việt Nam bắt đầu bỏ đất nước ra đi từ 27, 28… tháng Bốn năm 1975. Tính tới lúc có bài này đã hơn Bốn Mươi Chín năm! Bài Tương Tiến Tửu của Lý Bạch có câu:  “Quân bất kiến Hoàng Hà chi thủy thiên thượng lai bôn lưu đáo hải bất phục hoàn!”.  Thê thảm thiệt!

EM ƠI ANH LẬP MIẾU PHỤNG THỜ EM MUÔN NĂM

Bạn tôi ở bên Úc, gọi phone tôi khóc ngon:  Lệ ơi mình không còn Bà Xã trên đời nữa!

“Đầu ấp, tay gối” chỗ / của bả vẫn còn đây… mà hồn bả thành mây, mà xác: bình-tro-lạnh!

Cái người mình ở cạnh, Lệ ơi là nỗi buồn!”.  Rồi bạn lại khóc ngon… như chưa hề được khóc!

Bạn tôi Cử Nhân Luật sao “bạc nhược” thế này?  Thời chiến đi đó, đây, làm tới “Ông Thẩm Phán”.

Quốc Hội, làm Cố Vấn, nghiêm chỉnh biết bao nhiêu!  Thế mà một sớm chiều… bây giờ “Đứa Con Nít”.

Nếu đời đừng… nhúc nhích, bạn tôi không vượt biên.  Bạn cứ sống bình yên với “hộ khẩu” tư chức…

Gia đình cứ hạnh phúc, không bỏ nước ra đi!  Bạn hiểu chữ “mất quê”, bây giờ thêm “mất vợ”!

Bạn tôi khóc nức nở…

Tôi động cảnh động lòng:

Tôi nhắc tới hoa vông

Phan Thiết, bạn mới dịu…

*

“Lòng người ta có Miếu thờ Bạn Đời muôn năm!”. (*)

 (*). Bài thơ này tôi làm theo điều mong muốn của bạn tôi – Phan Đổng Lý – học chung từ Trung Học Đệ Nhất Cấp, xa nhau từ Trung Học Đệ Nhị cấp.  Bạn học tiếp ở Nha Trang, tôi ở Đà Lạt.  Con đường học vấn của bạn hanh thông, bạn lấy được Cử Nhân Luật, đi làm Lục Sự Tòa Án rồi lên chức Thẩm Phán.  Thời nhập ngũ, bạn về đơn vị không lâu thì nhận lệnh về làm Cố Vấn Pháp Luật tại Hạ Nghị Viện Sài Gòn. Bạn tại ngũ mà không tại hàng.  Bạn cứ lên lon…cho đến ngày tan cuộc 30 – 4 – 1975 về giả vờ làm dân ngu.  Bạn canh me cùng gia đình vượt biển tới Australia (thời gian này tôi tù binh ở trại Tù Binh, Tổng Trại 8, không biết gì).  Bạn lập nghiệp ở quê người, hạnh phúc với cuộc sống dư giả.  Cách nay chừng 10 năm, bạn có qua Mỹ thăm bạn bè hồi nhỏ, như nhà báo Phan Bá Thụy Dương, Thiếu Tá Lê Văn Trung, Hải Quân Thiếu Tá kiêm Thi Sĩ Trần Thiện Hiệp, gia đình Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh, Đại Úy Trần Thiện Trung, Đại Úy Thiết Giáp Tôn Thất Quý, Đại Úy Bùi Thanh Minh, hỏi thăm hết thẩy bạn bè.  Bạn có đi uống cà phê với tôi tại quán Mưa Rừng ở Santa Ana CA… Từ Mỹ, bạn về Việt Nam, thăm Phan Thiết trước, nơi quê nhà, về Sài Gòn ở chơi hơi lâu, tìm thăm bạn cũ:  Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc, Luật Sư Huỳnh Tấn Thời, Dược Sĩ Lê Văn Cử, thăm ngôi nhà nhà thơ Trần Thiện Hiệp mới tậu để dành, gặp Giáo Sư Huỳnh Ngọc Hùng, lên Bảo Lộc thăm bình tro Nhạc Sĩ Trần Thiện Thanh…

BÀI THƠ NÀY THƠ BÌNH MINH

Mặt trời còn ngủ ngon!  Chắc hôm qua mình hôn, chắc hôm qua mình chúc… mà mặt trời nhắm mắt… rồi ngủ ngon?

Dễ thương!

*

Bươm bướm bay trong vườn.  Mình nhìn theo con bướm.  Gió chỉ là thoang thoáng.  Bướm chập chờn.

Dễ thương!

*

Sáng không có mù sương.  Trời mờ như dãi lụa… Ở đây không đồng lúa chỉ thảm cỏ được chăm…

Có một người đang nâng nụ hoa hồng he hé. Người đó giống bà Mẹ nâng niu một đứa con.

Tôi nghĩ tới nụ hôn.  Tôi nghĩ là quà tặng cho ai đó là nắng, cho em nhé… là mưa!

Đừng giận anh câu thơ gì đâu… không đối tượng.  Ai nhỏ hoài không lớn uổng chăng mình tương tư?

Ờ nhỉ như giấc mơ bay theo bồ câu trắng.  Bay trên bầu trời vắng, nắng lắng kìa chân mây…

Chân mây và chân mày… Bàn tay năm ngón hỡi em vừa đưa lên bới tuổi Xuân Thì trong veo…

Tôi muốn hôn người yêu của tôi trong mộng tưởng!  Tóc em vương bụi phấn, lòng của Thầy vương mây!

Bài thơ tôi sáng nay không dàn bài bố cục nhưng. chắc là đẹp nhất…vì nó Thơ-Bình-Minh!

NÓNG

Hôm nay khác hẳn sáng hôm qua:  Mới sáu giờ hơn, nắng chói lòa.  Tin báo:  Cali trời nóng lắm, kim hàn thử biểu chắc bung ra!

Khi lạnh, than van…”Trời quá lạnh”.  Rồi bây giờ nóng, hết kêu chăng?  Nghe ngoài Hà Nội mưa và sét, sáng rực bầu trời… Cõi Tối Tăm!

Vua mới nước TA vừa dính ghế… thì non thì nước thế hay sao?  Mỗi ngày tin tức xem mà nhức. nửa Thế Kỷ rồi… như chiêm bao!

Vẫn biết có mơ là có mộng, chiêm bao không phải ước mơ đâu!  Nhà tan, cửa nát, người câm họng, mấy triệu người đi.đã tới đâu?

Cáo phó mỗi ngày trên báo, đó, nghẹn ngào người sống lúc thăm quê!  Mồ Cha mộ Mẹ người bang hết.  Đi…Bởi Vì Đi…để trở về?

*

Nóng quá!  Nắng lên!  Trời đã nóng!  Vài ngày suốt tháng… cứ đinh ninh.  Ai giàu sang ở nhà cao, rộng; mình chẳng ra chi, có phận mình!

Tôi muốn thơ tôi ngày mới đẹp… Tôi nhìn mấy đoạn – vẫn tâm tư.  Mình là lính chiến, từ tan cuộc, bốn chín năm… chưa thoát kiếp tù!

Tổ Quốc!  Hỡi ơi là Tổ Quốc!  Quê người… lạc chợ với trôi sông!  Em nghèo, thư viết xin vài chục, ráng nhịn… cho em:  lệ mấy dòng!

Tha thứ cho tôi:  Người Lính Bại!  Tha thứ cho tôi:  Thầy tháo giày!  Hãy đứng cho tôi còn chỗ tựa, hãy ngồi… tôi kể chuyện Hôm Nay! 

NGHE TIẾNG CHIM CHÀO THÁNG SÁU

Chim chào buổi sáng nắng như hoa,

tôi viết và hôn chữ Thái Hòa!

Nhớ lắm ông Vua Thành Thái lắm,

con đường Thành Thái Sài Gòn xưa…

.

Di Linh, tên quán Cà Phê nhỏ

tôi thấy rừng, yêu quý biết bao!

Tôi nhớ Trại Phong người thấp thoáng,

thấy Trời cũng có ở trên cao…

.

Trung Tâm Học Liệu gần nơi đó,

ai áo vàng bên cửa sổ kia…

Mới đó, ngàn năm trăng lặn mất,

bão bùng buồn chớ cuộc phân ly!

.

Sài Gòn hoa lệ… trường Sư Phạm,

Đại Học Văn Khoa cũng ở gần,

Từng hớp Cà Phê thơm vị núi,

dịu dàng ngọn cỏ… cũng bâng khuâng!

.

Tháng Sáu mồng Ba dương lịch nhắc

Quê Hương tôi mới tháng Tư về…

Tiếng chim… tôi tưởng khu vườn cũ,

Đà Lạt, dế mèn gõ cửa khuya…

.

Ngủ nhá, người yêu sườn của núi,

mặt thơm lừng gió tự Langbian…

hôn em sống mũi hồn ta gửi

mãi mãi lòng ta thương nhớ thương!

Trần Vấn Lệ

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search