Bến Xưa – Tranh: MAI TÂM
NẮNG MÁT
Nghe tôi, bạn cười ngất:
“Nắng mát nghĩa là sao?
Nghĩa là mưa trong mắt?
Nghĩa là nắng chiêm bao?”.
.
Tôi đưa bạn ra rào
Khu vườn tôi, bạn ngó:
Nắng trên nụ hoa nở,
Nắng trên cành sầu đông!
.
Nụ hoa, nụ hoa hồng,
Bạn kề môi: mát rượi!
Còn… cây sầu đông không tưới
Nên… lá nó vàng, phải không?
.
Tôi chỉ bạn bờ sông
Tây Thi phơi áo lụa
Nàng lấy nước làm gió
Bạn thấy lòng mát chưa?
.
Con mắt bạn có mưa
Trời vào Thu thấp thoáng…
Khi Tình Yêu lãng mạn
Lòng biết đâu là bờ?
HÃY CHO NHAU
CHÚT TỦI BUỒN AI CẤM
Ôi thích chứ nghe người ta nói thích / một cái gì người ta nhận mình trao…có thể Quê Hương hai giọt lệ trào… rồi mưa nắng phai đi màu mưa nắng!
Ai cũng biết thời gian trôi lẳng lặng cổng trại tù có cái khóa Thiên Thu, có bức tường rêu gắn ảnh Bác Hồ, có người lính canh những lời hứa hẹn…
Ai cũng biết có thuyền đi chẳng đến, chẳng đến bao giờ dù cái đảo hoang! Không ai sợ những tiếng nổ kinh hoàng: hết chiến tranh, không mặt trận nào còn nữa…
Mặt Trận Tổ Quốc không ai ngỡ, không ai ngờ… nó có lá cờ treo. Có những buổi mai, có những buổi chiều…giọt máu chảy? Thưa không! Giọt mưa sa trên màu cờ… Ai biết!
Có những cái chào, coi như Chào Tử Biệt, sao vẫn có người chấp chới ở chân mây? Ai vẽ cho em cái cặp chân mày cong như liễu, buồn hơn lau sậy?
Chúng ta thích… Thích Phật Thích Ca không vậy? Nét u trầm ảo diệu Sắc Không…Chúng ta đọc Kinh đi! Bài Kinh Kính Mừng: “Cảm Tạ Chúa Mỗi Ngày Có Đủ…”.
Nhớ Và Thương. Thương Nhớ… Mơ Hồ…những nấm mồ bia mờ mờ mờ mờ nhang khói. Món quà tôi trao: Chữ Tình Mang Không Nổi, Chữ Đá Vàng Gió Thổi… không bay!
Chữ tình mang không nổi chữ đá vàng gió thổi không bay…
ĐÊM LẬP THU ĐẦU TIÊN 2024
Đêm Lập Thu đầu nghe lạnh lạnh
kéo mền lên đắp, ngủ ngon ghê
trong mơ thấy lũ trôi mà sợ
thương quá quê nhà những bụi tre!
.
Giấc mơ thường chẳng bao giờ trọn
lại giật mình nghe lạnh khá nhiều
mà hết mền thôi, co cẳng vậy
thương dân mình lắm, biết bao nhiêu!
.
Cảnh những hiên trường phơi sách ướt,
cảnh những Thầy Cô dìu các em
cảnh những con bò không chỗ đứng,
lạ kỳ: không thấy những đàn chim!
.
Chim bay đâu hết? Không còn đất?
Không Đất Lành thì Đất Dữ, đâu?
Nghĩ tiếp những người đi vượt biển
… Đại Dương không có một cây cầu!
.
Thế mà Đất Nước mình tươi đẹp
Tổng Bí Thư đi chơi… Công Du!
Có vợ đi theo, xinh quá đỗi
dưới trời nước Mỹ đang vào Thu!
*
Việt Nam! Tên Nước do Tàu đặt
Cụ Nguyễn Đình Đầu vẫn giả lơ
trăm tuổi, có hơn, bèn chuyển chết
Sài Gòn tiếc nhớ chuyển sang mưa…
THƠ BỎ TÚI
Sách, có sách bỏ túi. Thơ, tai sao lại không? Tôi thử viết vài dòng và để vô túi… bóp!
Tôi bóp cho thơ ngộp, cho thơ bay hơi, thơ / giống như tôi hồi xưa bú Mẹ từng chút sữa!
Thơ, với tôi cơm bữa… mà chỉ là chiêm bao! Những tứ thơ ngọt ngào chỉ trào qua nước mắt!
Làm thơ xong đem cất… ra bờ sông thả bay…Thơ tôi in lâu nay chỉ là diều thả gió…
Thơ tôi xanh như cỏ. Thơ tôi đỏ như rừng… những đám lửa rưng rưng, những tro tàn cuồn cuộn!
Xa Đất Nước, tôi muốn Thơ Hơi Thở Cuối Cùng… bởi mình còn tay không… thì không còn gì cả!
Tôi thường ra Nghĩa Địa ngồi rất lâu chờ ma…Nghĩa địa có nhiều hoa mà không có bướm đậu!
Chim cũng không nương náu những nhành cây cong cong. Nghĩa địa thật mênh mông… chó, mèo, gà… không thấy!
Những cây nhang ngún cháy rồi nó cũng rụi tàn… Đời là chút tro , than? Tình, buồn trăm hướng gió?
Thơ tôi làm cho có, lục túi thấy hoang vu… Tôi, vậy chớ ở đâu? Bên ngoài rào nghĩa địa?
*
Có một chiều nắng xế tôi nhìn mây bay về… Tôi vẫn kẻ xa quê! Mưa đầm đìa sắp tới?
Thơ tôi không ai đợi.
Tôi. Một Cánh Buồm Nâu… (*)
(*) Thơ Nguyễn Bính: “Anh đi hả? Anh đi đâu? Cánh buồm nâu cánh buồm nâu… Cánh Buồm!”
TIẾNG GIÓ
Không ai đây cả, sao như có / tiếng chuyện trò nghe ở bụi cây? Trăng hạ huyền rồi không sáng mấy. Đường khuya chỉ có gió bay bay…
Gió bay… không phải bay làn tóc. Ờ đúng phải rồi! Tiếng suối reo! Có thể là mưa trên chóp núi? Có thể là mây… mây trôi trôi?
Tiếng thì thào khi nhỏ khi to… Tiếng thì thào tí tách như mưa… Không thấy có ai ngồi chải tóc / mà nghe như đàn bật phím tơ!
Dám tôi buồn tình đi theo mây? Dám tôi buồn tình đi trong cây? Mà… cũng dám tôi ngồi bất động, tay choàng chưa chạm đến vai ai?
*
Tôi nhớ bỗng dưng mùa gió Bấc, rì rào nghe ở giậu mồng tơi… nghe chừng tiếng guốc bên hàng xóm / ai nhớ đường đi không nhớ tôi?
Đất khách, đôi khi buồn đến vậy… Nhìn trăng tôi thấy trăng lung lay. Nhìn hoa tôi thấy hoa không nở. Nhìn gió… nghe gì ở bụi cây?
Gió ạ, gió ngừng đi tiếng gió… tiếng thời gian gió vang vang vang… cho cây bờ bụi đừng lên tiếng, cho gió Bấc đừng nữa thở than!
Tôi nhớ bỗng dưng mùa gió Bấc. Gió từ phương Bắc, gió lênh đênh. Ai bên hàng xóm đi đâu mất, tôi gã tàn binh đứng lặng thinh…
NHỮNG NGƯỜI THƯỢNG ĐỨNG CƯỜI TRONG NẮNG ĐẸP CHỚ QUÊ NHÀ MÃI MÃI THƠ
Hôm qua… nắng lại giống hôm kia, chờ đợi hơi mưa chẳng thấy về! Vài bữa nữa thôi, Hè chấm dứt, phượng trường xưa chắc rụng từ khuya?
Ờ khuya thì mát, đêm thì gió, chỉ nắng ban ngày, đủ xót xa! Nhiều lúc tôi như người thượng cổ, cái thời đồ đá sống lê la…
“Thu ăn măng trúc, Đông ăn giá…”, thơ Trạng Trình vui, nhắc để vui. Không biết bốn mùa trên tấm lịch. trong lòng sông suối mỗi ngày trôi!
Tìm ai như thể tim chim nhỉ? Tìm tiếng còi xe lửa bỏ ga? Tìm tiếng gà trưa eo óc gáy. Tìm móng tay người xé tim ta?
Ơi người xe lửa thời leo núi…mỗi tiếng rên đau từng vết thương. Tàn tạ đã lành nhưng nước mắt mỗi buổi chiều đây mờ sương sương!
Ta làm thơ hay ta nghẹn ngào? Mỗi con chữ rụng một vì sao! Ngói trường xưa có rơi trong bão mà phấn sao thơm nước mắt trào?
Thương lắm các em! Thầy đã biệt hết núi đồi, hết những lũng ngo…Những người Thượng đứng cười trong nắng, đẹp chớ! Quê Nhà mãi mãi Thơ!
HẠC VÀNG CẤT CÁNH BAY KHÔNG LẠI
THU NỬA ĐÊM VỀ NHƯ CHIÊM BAO
Hồi tối, nửa đêm trời trở rét
kéo mền lên đắp cả mùa Thu!
Khuya trăng mười bốn sương che kín
vẫn sáng mơ hồ như giấc mơ…
.
Hồi tối, chim kêu vài tiếng lạ
thì ra chim lạnh, trở mình kêu?
Bà con lũ lụt chừ sao nhỉ
có ổn yên chưa giữa núi đèo?
.
Đảng lệnh chi tiêu chừng mực đấy
cất dành tiền để có tương lai…
Bật đèn, mở báo, buồn dăm phút
nghe cũng mơ hồ mấy tiếng nai…
.
Dở ảnh ra xem Hồ Chủ Tịch:
đêm Thu này Bác ngủ ngon không?
Bác cười – vẫn nụ cười muôn thuở
râu bạc phơ nhìn như mây trôi…
.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản!
Thu về rón rén có bài thơ!
Lắng tai, im ắng, không mưa gió
thấy ngọn đèn khuya cuối phố mờ…
NỤ HÔN NẰM TRÊN TỜ GIẤY
Ngày, mười tiếng đồng hồ, có hai giờ trời nắng. Mùa Hè chắc đi vắng? Mùa Thu mon men về?
Cái sân gạch đỏ hoe như bàn tay vẫy vẫy. Cuộc chia ly như vậy… cũng không mấy là buồn!
Tôi nói nghe mà thương… Thơ hôm nay, thế đó. Có cái gì nhơ nhớ… bài tập đọc hồi xưa…
Cái hồi tôi bé thơ: Biệt Ly Sao Buồn Vậy? Nước mắt nhỏ xuống giấy… mấy mươi năm còn nguyên?
Ơ nhỉ tôi vô duyên. Biệt ly là cái cớ! Chia ly , phân ly ngỡ những chữ giống nghĩa nhau?
Kệ nó, có gì đâu! Thơ: Tự Do Trên Hết! Ai đọc, thương hay ghét là chuyện, cũng Tự Do!
*
Tôi nhớ lại Bác Hồ: “Không Có Gì Quí Hơn Độc Lập Tự Do”. Câu đó, không phải Thơ, nó chỉ là Khẩu Hiệu. Thấy có gì thiêu thiếu, Trần Hưng Đạo, phải không? (*)
Hai Thế Kỷ một dòng máu Việt Nam ràn rụa. Sông Bến Hải màu đỏ rồi sông Bến Hải xanh!
Chia ly không mong manh? Chia ly đã lành lặn? Nắng! Hai tiếng đồng hồ nắng… cầu Hiền Lương rung rung…
Xe qua: Giải Phóng Quân. Xe về: Chiến Lợi Phẩm. Vạt áo, giọt máu thấm ngàn năm màu đỏ, xanh…
Hình như nắng long lanh? Hình như màu nước mắt? Tự Do giả hay thật? Má ơi tàn cây nhang!
Má, tay nắm tay con. Má còn… Mưa hay nắng? Hai vai Má trĩu nặng suốt-đời-cha-con-bây!
Má ơi… thơ con hay? Má hôn đi tờ giấy…
Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Hồ Chí Minh khi qua Đền Kiếp Bạc làm và để lại cho Trần Hưng Đạo đọc: “Bác anh hùng tôi cũng anh hùng – hai ta cùng một gánh Non Sông! Bác đưa dân tộc qua Nô Lệ, tôi dẫn năm châu đến Đại Đồng!…”
