Hoa Mai Dưới Tuyết – Tranh: MAI TÂM
ĂN MÀY DĨ VÃNG
Có những người điên đi trong thành phố này,
Không ai mập béo, họ đều gầy.
Mình nhìn mình cũng xương và xẩu
mỗi lần chớp mắt thấy cay cay…
.
Mình người vong quốc… không còn nước,
Những người điên kia, các anh là ai?
Chúng ta không lẽ đều vong quốc
sao lá cờ sao nặng cứ bay? (*)
.
Năm mươi ngôi sao đều dấu nặng,
một dải Hoàng Sa kệ mẹ mày…
Tất cả máy bay đều sắp sẵn
Không bao giờ nữa xé tung mây!
*
Những người điên kia vừa mới điên?
họ vừa từ bỏ tuổi thanh niên?
họ đều bỏ nước ra ngoài biển
Đại Dương trăng và sao mỗi đêm!
.
Cũng đến bến bờ như bản đồ
mà không cờ xí tiếng hoan hô!
Họ buồn lắm chớ, ai mà biết
họ hóa ra người có con mắt khô!
.
Họ cũng như tôi, người bỏ núi
gọi tên Đà Lạt nghẹn như vừa
nuốt cơm có sạn ê răng quá
lau con mắt hình như cũng kịp mưa!
*
Mỗi đứa ngả lưng xuống đất nằm
mỗi thằng có nhớ thơ Thâm Tâm:
“Đưa người ta không đưa qua sông
sao nghe tiếng sóng nổi trong lòng…”
.
Không ai han hỏi gì ai cả,
người cán binh bồng cây súng ngó trăng…
(*) Cờ Mỹ, nước Mỹ, USA, United States of America, có 50 ngôi sao. Lá cờ Mỹ rất nặng nếu ta cầm lên, thấy có 50 chữ Sạo! Cờ Trung Quốc có 5 thôi. Cờ TA thì một. May mắn vô cùng nên lòng TA nhẹ tênh! Nguyễn Công Trứ điên bèn ngâm thơ: “Buồn buồn ngồi trách ông Xanh, khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười! Kiếp sau xin chớ làm người, làm cây thông đứng giữa trời mà reo…”. Ngũ thập niên tiền…Người điên khóc ngất! Đà Lạt ơi em còn hay mất? “Hai Thiêng Liêng” tiểu thuyết của Nguyễn Vỹ… chỉ là một cơn say?
DALAT XƯA SAU
Đà Lạt bây giờ cũng giống xưa
Thấy đâu người của thuở-bao-giờ!
Mây bay cứ ngỡ đầu ta bạc
Bè bạn đi thăm…Những Nấm Mồ!
.
Những nấm mồ xanh, xanh Nước Non
Xanh xao tuổi trẻ các em còn
Nhớ sao khói lửa thời chinh chiến
Đã rụi tàn trong nỗi xót thương!
.
Ai qua trường cũ cây khuynh diệp
Lá rụng chiều nao chắc lạnh lùng?
Và lá cờ bay. Đời đổi khác,
Một màu ngói vẫn nắng rưng rưng…
.
Nhiều khi ta muốn ta đừng nói
Đừng hỏi thăm ai nữa chỗ về
Buồn đã sẻ chia, còn chút nhớ,
Là lòng ta đó, xé ta đi!
BẠN À
COI ĐÂY LÁ THƯ
Tháng Chạp, Cali rất lạnh. Không mưa dù có tuyết, băng. Lạnh buốt! Lạnh buốt cuối năm… đến trẻ con phải nhăn mặt huống chi người già gần đất, xa trời… còn chỉ… Noel! Trai trẻ thì nói Noem, chao ôi là tình là tứ y chang như Nguyễn Công Trứ: “Cái tình là cái chi chi mà giục được người thiên cổ dậy?”. Thời gian, kệ thôi! Như vậy… như thế, như ri… cũng đành!
Thành Phố Mỹ đều mông mênh, lái xe quanh quanh giáp mặt. Chào nhau: “Chúng ta hạnh phúc, một năm… hai Tết nha nha…”. Phải mà Tết Tây, Tết Ta… chỉ là “Chỉ Đỏ Xuyên Suốt!”. Có người thở dài thườn thượt “Bạn bè cỡi hạc rong chơi! Hạc vàng, hạc đỏ muôn nơi, biển trời, biển trời bát ngát!”.
Năm mươi năm đời tản lạc, thấy nhau là thấy quê nhà. Người thì nhắc Mẹ, nhắc Cha, thương những người già sợ biển, tin cái sự đời luân chuyển, hợp tan, tan hợp, tương phùng… Có người đọc thơ lung tung: “Quân Tương Giang đầu, Thiếp Tương Giang vỹ, Cộng ẩm Tương Giang thủy, Tương cách bất tương kiến!”. Mỹ lạ: Xuân không én liệng. Hôm nào nắng rực, trời xanh… mong manh vài làn mây trắng!
*
Nhà Thờ hoa treo đèn gắn, Nhà Chùa cờ Phật thế hoa. Rất hiếm tu sĩ tuổi già (hơn năm mươi thôi, đều trẻ!). Chữ “Trẻ” giống như chữ “Lệ”… giống như chan chứa chữ “Tình”! Nhìn những con mắt trong xanh có chút gì như vẩn đục!
.
Viết tới đây,
Tôi muốn khóc!
Bạn à… coi đây: Lá Thư!
CHÀNG VỀ ĐẠI LƯỢC THIẾP NGƯỢC KIM LONG
Mỹ không cho nuôi gà, sáng không có tiếng gáy. Triệu triệu người chưa dậy, vì dậy chẳng chi làm!
Cha mẹ không theo con dẫn chúng đến trường học. Từng trạm bảng Bus Stop, xe bus đã sẵn sàng…
Cha mẹ chỉ kéo chăn và chờ tiếng khép cửa. Học trò tuổi còn nhỏ thì nhà trường chăm lo…
Không gà gáy ó o. Viết vài câu lãng xẹt! Tôi chẳng bận gì hết, dậy sớm thơ làm chơi…
Thơ không chỗ đến nơi… dù thơ rất-tưởng-tượng! Thơ không có vui sướng. Thơ ăn mày khổ đau!
Xưa không nói đời sau… vì không biết sao cả! Chỉ nói về màu lá: xanh, vàng, rụng… tả tơi.
Chút đó buồn có ngôi, buồn ngồi lên không xuống… nên đừng trách phiền muộn sao thi nhân nói hoài…
Ca dao không biết ai làm ra mà hay quá! Lời rất quen mà lạ khi nó nói bông lông:
.
“Chàng về Đại Lược,
Thiếp ngược Kim Long;
Tới đây là chỗ rẽ của lòng!”.
*
Xưa, gà hai bên sông, sáng sáng gáy ồn ã… Nay sau chòm hoa lá, lắng nghe giọt sương rơi…
Tôi đang lắng nghe tôi nói gì một buổi sáng!
MỘT CHÚT GÌ THƯƠNG
CŨNG ĐÁ VÀNG
Tháng Chạp, mười hai, tháng cuối năm…
Đã hai thế kỷ, tưởng nghe lầm!
Tháng Tư hồi đó… nay tròn trịa,
cái nỗi buồn như cái mặt trăng!
.
Tháng Chạp năm nay tuyết đổ nhiều
cũng bằng máu đổ thuở buồn hiu!
Chiến tranh! Loạn lạc… rồi di tản,
tay nắm rồi rời, lệ chảy theo!
.
Tôi làm bài thơ, tôi đang mơ?
Chiêm bao, mộng mị, quỷ ma đùa?
Ý thơm đâu nhỉ – hoa đang nở,
lòng thắm thiết buồn không muốn xua…
.
Đất Nước trời ơi, chừ Cố Quận!
Cố Hương! Cố Lý! Cố Nhân ơi…
gọi từng viên sỏi trong tay nắm,
thảng thốt ai nghe giữa biển trời?
.
Tan nát trái tim người biệt xứ,
trái tim nào nguyên nơi quê nhà?
Không! Không! Thưa Phật Không là Có
hay Có là Không bởi Xót Xa?
.
Tôi chảy máu rồi, tôi thổ huyết!
Thơ còn chữ Thổ…thổ là tuôn!
Là tung, là tóe, không sao hứng?
là mỗi câu neo một nỗi buồn!
.
Em có thương anh thì đứng lại,
đừng đi thêm nữa… chúng mình xa!
Anh từng nhai nuốt cơm đầy sạn,
Em uống từng câu… chữ Nước Nhà!
*
Tôi đang tháng Chạp, gõ bài thơ,
cứ tưởng mình như đám bụi mờ,
cứ tưởng mình như không có xác,
… mà nghẹn ngào mình sao lính xưa?
.
Một nửa trăm năm, hai Thế Kỷ
Một kỳ ngộ nhỉ chuyện thời gian…
Đường là thiên lý, hồn thiên lý,
Một chút gì thương cũng đá vàng!
NĂM MƯƠI NĂM
TẠI SAO HAI THẾ KỶ
Còn đấy chớ, những hàng phong chưa rụng,
lá vàng tươi… mà nắng cũng vàng tươi.
Mưa ở đâu? Đây vẫn có mặt trời,
nắng rực rỡ những ngày mùa Đông trắng!
.
Đôi tình nhân đi bên nhau im lặng.
Đã nhiều chiều chưa tới sáng ngày Xuân.
Những dãy nhà cao có lẽ quá gần,
chúng cản gió nên hàng phong không rụng?
.
Đôi tình nhân không vì yêu đời sống
mà họ yêu nhau nên mãi bên nhau!
Có nhiều điều ta chẳng hiểu tại sao:
Sông hai đầu nước chảy xuôi một hướng…
.
Chúa Jésus ra đời hai ngàn năm chưa lớn,
Cuối năm nào cũng có Lễ Noel!
Có nhiều điều mà chúng ta đã quên:
“Là Chân Lý Không Phải Là Chân Lý”!
.
Là
Sắc tức thị Không!
Không tức thị Sắc!
Nhắm mắt đi! Thấy chân dung của Phật!
.
Rồi
Hãy mở mắt ra
thấy cái gì Chúa cất
dành tặng ta là… Hai Chữ Tình Yêu!
*
Tôi hỏi hàng phong: “Có biết chăng chiều…
đang lạnh lắm, lạnh chưa nhiều, có phải?
Hay lá phong ngửa lòng phơi mặt trái
nên nắng còn vàng mướt lá tương tư?”.
.
Ai có bao giờ cầm giấy hôn thơ…
hôn cái chữ, cái tấm lòng thơ nhỉ?
Năm mươi năm, tại sao hai Thế Kỷ?
Ba đời người: Ông Nội, Cha, Con…
.
Hai Thế Kỷ nai lưng, sông cạn, đá mòn,
Giọt lệ cứ còn… cho lá phong tươi, mãi mãi…
NGÀY THỨ SÁU ĐEN
Sau ngày Lễ Tạ Ơn
là ngày Thứ Sáu Đen.
Trong Mall, tất cả đèn
bật lên, ánh sáng trắng!
.
Người ta không chen lấn
mà xếp hàng mua Vui.
Ai ai cũng tươi cười
che giấu sự mệt mỏi.
.
Không có một câu hỏi
“sao cái này thế này?”
Gì mua cũng trong tay
đặt ngoan vào túi xách!
.
Ngày Thứ Sáu: Phong Cách
hiện rõ ở khách hàng.
Có người khá giàu sang,
có người bẩn cùng lắm…
.
Không ai phiền nhanh, chậm…
Tất cả đều từ từ,
hàng, hình như… hinh như
không thứ này thứ khác!
.
… Ra khỏi mall, bóp nát
ngay cả cái đồng hồ!
Xốc xốc xấp bì thư…
hello người vào muộn…
.
Ngày Thứ Sáu vui, sướng
mua hàng quá rẻ rề
Không gì cần đem về
bỏ, buông được, là thích!
*
Ngày Thứ Sáu chật ních
rồi cũng lỏng, cũng tan…
Tôi chờ bạn đến tàn
buổi trưa… rồi đi tiệm!
.
Bạn mở ví ra đếm:
Tiền vẫn còn quá nhiều!
Nhớ người bán đáng yêu,
nhớ nụ cười rất đẹp!
.
Ngày Thứ Sáu đen, khép,
lúc đó chưa muộn ngày…
Nỗi phiền muộn gió bay
còn mãi đời đáng sống!
.
Lòng người luôn lồng lộng
Niềm Vui từng gang tay.
(thật tình một phút giây
rồi năm tàn tháng tận…)
.
Ngày Thứ Sáu Đen – Trắng
nơi lòng người – ánh đèn!
Tôi chỉ nói với M:
“Anh Yêu Em Không Đổi!”
THƠM BẠT NGÀN

Ước được hôn quê, hôn thật nhiều
cho rừng nghiêng ngả, núi xiêu xiêu…
Nhìn ảnh chụp vườn thơm thấy mà vui con mắt. Khi nước không có giặc dân tình mình hân hoan…
*
Hồi tôi còn Việt Nam, thăm người quen Đức Trọng(*), tận mắt thấy bạn sống nghề làm vườn, đói… no!
Hạnh phúc là ước mơ, dễ chi thành sự thực, bởi con cái đông đúc, đời tạm bợ, đa đoan…
Đêm nào giặc về làng là vườn tược nát ngấu. “Bên Ta” nả đạn pháo, “bên địch” tuôn đại liên.
Chiến tranh cứ triền miên, mười năm… mười năm vậy. Vườn trồng nhiều cây trái… được, thua, cứ cầu Trời!
Bạn trồng cải, mồng tơi, có mùa bán được giá, có mùa thì rất hạ… mà kệ, biết sao hơn?
Chủ yếu bạn trồng thơm đỡ mất công chăm sóc, đạn rớt trúng… trúng phóc, rớt sai là… vui thôi!
Nhớ bạn tôi, nụ cười! Nụ cười thời ly loạn. Nhớ, ít nhiều đau xót, quên – muốn quên… khó ghê!
Nhìn ảnh chụp cảnh quê của quê người… Ứa lệ! Bạn tôi xưa tuổi xế, nay, đã mất, mười năm!
Vo nắm đất, tôi quăng, ném nụ hôn quá khứ. Trái Thơm, tôi gọi, đó! Tình Yêu nha? Bạt ngàn…
Trần Vấn Lệ
(*) Đức Trọng là tên một Quận trong ba Quận của Tỉnh Tuyên Đức (cũ) gồm Lạc Dương, Đơn Dương và Đức Trọng. Vườn của bạn tôi gần phi trường Liên Khương, đường vào Laba. Trái Khóm còn được gọi là trái Thơm hay trái Dứa. Tôi thích tên Trái Thơm vì Thơm là “hun một miếng”.
