HUỲNH LIỄU NGẠN: HỒNG KÔNG, MÙA GIÓ 1982

Ảnh (Tác Giả gởi)

anh muốn đi về phía chân trời

thả lỏng đời sông với suối thôi

rồi anh lặng lẽ nhìn ra biển

nhớ lại gian nan một kiếp người

.

hồi ấy gặp em bên tị nạn

xơ xác tiêu điều như lá bay

gió chiều không thổi qua tà áo

mà ngập hồn trơ bóng lẻ bầy

.

thuở đó mắt em hoài âm u

trời xứ người ta gió thổi vù

ngồi nơi bến cảng lòng se lạnh

để hồn trôi giạt chốn vi vu

.

buổi sáng buổi trưa rồi buổi chiều

buổi nào cũng thấy thật điu hiu

vài ba âm vang từ đâu lại

cũng chợt hoang mang cả trăm điều

.

em thường hỏi anh đời sao buồn

đời sao xa vắng cả tình thương

thì đời tị nạn ai cũng vậy

long đong đâu nữa cũng đoạn trường

.

một năm một năm niềm ưu tư

không biết chừng nào đi định cư

em ơi mùa thu còn trên áo

để chờ mây tan chốn mịt mù 

.

mai mốt không biết về nơi nào

cho đời bớt lận đận lao đao

có qua mỹ trước xin em nhớ

một cuộc tình như trăng với sao

.

bất chợt chiều nay trời mưa rơi

mưa như ngày ấy ngoài biển khơi

hồng kông mùa gió mưa thao thức

mưa như mới đó đã nửa đời

.

anh muốn quay về thăm chốn cũ

đứng ngoài trại cấm ngó lên tường

ngó lên mái lợp mùa rêu cũ

để thấy hình em đã miên trường.

17.5.2020

HUỲNH LIỄU NGẠN

Bài Mới Nhất
Search