Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2025-(03)

Ảnh: NTN

HẠ ĐỎ CÓ CHÀNG TỚI HỎI

EM THƠ CHỊ ĐẸP EM ĐÂU

Đã thật sự vào Hè.  Tin thời tiết cho biết:  nhiều ngày nắng, nắng thiệt / độ nóng sẽ tăng lên…

Mình… bắt đầu phải quên / tháng Giêng trời lạnh buốt.  Tháng Hai, Ba, Tư rét ngọt… để nếm mùi tháng Năm!

Chắc chắn là tháng chung / nhiều Tiểu Bang bức bối:  Arizona, New Mexico… thật tội, có bão cát không chờ…   

Mùa Hè là mùa Thơ / của Huyền Kiêu trên hết?  “Em thơ này Chị Đẹp / của em đi đâu rồi?”.

“Chị Đẹp em đi chơi… đi ra đồng đuổi bướm…”.  Cái khăn choàng chị nhuộm / màu thời gian theo mùa…

Huyền Kiêu không nói mưa… ướt tóc của Chị Đẹp.  Tình Yêu thường xanh biếc, đỏ, hồng hay tím than…

Mình nghĩ tới màu vàng, cái khăn choàng Công Chúa. Mình mơ làm phò mã / dắt con ngựa màu hồng…

Nàng Công Chúa lấy chồng, mình phò mã hứng nắng / tô cho môi nàng thắm / tô cho lòng nàng thơm…

*

Em à, anh muốn hôn / bàn tay em thời tiết, môi em viền ánh nguyệt, má em hoa đào Xuân…

Thơ chỉ là bâng khuâng… mà tự dưng bắt được… Thời gian đang từng bước, người thương là nhớ thương!

Thế mới thấy dặm trường… dài biết bao sợi tóc!  Thế mới thấy Tổ Quốc… mình còn nguyên bốn mùa!

KHI BẠN NÂNG NIU TỜ LỊCH MỚI

CHÚNG TA NGHĨ ĐẾN NẮNG BAN CHIỀU

Hôm nay không phải hôm qua.  Dĩ nhiên rồi.  Tờ lịch đổi số ngày,  còn tháng, chưa đổi năm đâu – mới hạ tuần tháng Năm mà…

Hôm qua dù mưa không sa nhưng u ám, gió nhẹ và lạnh lạ thường.  Mùa Hạ đỏ có chàng tới hỏi… Tôi muốn dùng chữ ủ ê, không có bạn trước mặt, tôi biết hai tay tôi thừa…  Hôm nay, một ngày thừa những lời ca tụng!

Nên tôi chỉ thưa…

vào không gian vô tận:  “Tôi Yêu Quý Bạn Vô Cùng!”.  Bạn chắc không nghe nhói trong lòng tiếng trái tim tôi đập đều đặn vì bạn! 

Tôi biết khuôn mặt bạn sáng.  Bạn là tấm gương!  Tôi thấy tôi bơi trong mắt bạn, tôi qua một đại dương, sóng gợn như tóc của bạn phủ qua vai bạn, xuống tấm lưng bạn… Không ai đẹp hơn bạn.  Tôi biết.  Tôi tha thiết nhớ thương…

*

Bây giờ, mùa Hạ.

Mai, vẫn còn mùa Hạ.

Chưa phải mùa Thu.  Tôi xin lỗi bạn, bên bạn, trước bạn, tôi có nhớ thêm một người – Xuân Diệu…

Xuân Diệu có bốn câu thơ như tiếng chuông cà rem rung:

“Hãy ngó càng lâu, nói rất êm,

hãy dùng những tiếng thật êm đềm…

Thu này, em phải yêu thêm với,

bóng đổ trong lòng lạnh lắm em!”.

Tôi thật lòng muốn mình là Thi Sĩ bạn ạ.  Tôi yêu bạn bao nhiêu, tôi yêu đời bấy nhiêu!

Cảm ơn bạn nha, cho phép tôi nghĩ về buổi chiều này…

.

Mình đi trong nắng hoàng hôn sắp

Mình vuốt cho dài mắt-có-đuôi

Mình nói những lời chưa có tiếng

Hoa hồng em nở nụ trên môi…

Xa xôi…

MÁ ƠI MÁ THƯƠNG CON

THỔI BUỒN CHO CON KHÓC

Trưa xế chiều Chúa Nhật / không mưa… hết một ngày!  Chuông Nhà Thờ trên mây / rải xuống đầy thành phố…

Thành phố tôi đang ở, nhiều người đi Nhà Thờ, rất ít ai thẩn thơ / lang thang thời vong quốc…

Ngậm ngùi và nuốt nhục, họ – những kẻ lang thang, không ai bước vội vàng / mà khoan thai… không thấy!

Năm mươi năm… họ chạy / nhiều hơn là bước đi… bởi không biết chỗ về, chỉ biết mình đi tới…

Đi tới đâu, ai hỏi… nghe họ nha:  Chúng Tôi Tới Chỗ Mà / Chúa, Phật Dang Tay Đón…

Họ, có người đội nón, có người để đầu trần… tóc họ như phù vân, lòng họ, phù dung nở…

Bạn ơi, bạn chắc nhớ: Phù Dung nở để tàn?  Chúng tôi người Việt Nam / thâm tâm Niềm Thất Vọng!

Đi, cốt để tìm sống, chết cũng đành tha ma…Giọt lệ nào tuôn ra /  không là Thơ, bạn nhỉ?

Năm mươi năm!  Hai Thế Kỷ!(*).  Chuyện Lịch Sử thật kỳ!  Nhiều trang không thấy lề / vì tả tơi giông bão…

Nhiều người không còn áo!  Nhiều người mất giép lê…Họ không ở bên lề… mà nằm xuôi nằm ngược!

Huy chương tôi ai tước… chắc nó rơi mất rồi?  Những năm nằm hay ngồi / trại tù, trời vuông vức!

Tôi đang ngày Chúa Nhật – một ngày không có mưa… Tôi đi, hình như chưa / lần nào tôi bước vậy!

Quên sao? Mắt Má chảy / những giọt lệ trong veo!  Những tiếng chuông chiều chiều… Trời ơi!  Hình giọt lệ!

Thành phố đang nhỏ nhẹ… chiếc lá vàng bay bay…

*

Bạn ơi bài thơ này / có đầu mà không cuối!  Tôi còn bao lăm tuổi/  hẹn hò gì Nước Non? (**)

Má ơi Má thương con / thổi buồn cho con khóc…

(*) Hai Thế Kỷ (30 tháng Bốn Ngàn Chín Bảy Lăm và 30 tháng Bốn Hai Ngàn Hăm Lăm), 50 năm ràn rụa!

(**) Thơ Tản Đà:  “Nước Non nặng một lời thề… Nước đi, đi mãi, không về với non!”

BÀI THƠ BUỒN LÀM TRONG

NGÀY CHÚA NHẬT

Trời hôm nay có vẻ / một nửa nắng nửa mưa.  Bình minh mà mờ mờ, chim không về ríu rít.

Mưa ngày mai mới thiệt.  Mưa hôm nay chắc không.  Bão chắc chuyển khác luồng.  Hy vọng Chúa Nhật đẹp…

Sống, bây giờ thời tiết / chuyện lo lắng từng ngày / của nhiều người đi “cày” / để trả nợ cơm áo…

Vài năm nay điên đảo, biển đổi thời tiết hoài.  Bão, lut giết nhiều người, mả mồ không còn nữa…

Sống mưa dầu, nắng lửa, chết lò lửa hỏa thiêu…Bình tro gửi hơi nhiều, nhiều kệ Chùa sập, đổ…

Cái gì thấy… là ngó, còn ngắm thì thôi, đi…Có nghe tiếng thở dài… người xa người, xa xứ…

*

Năm mươi năm dang dở, bỡ ngỡ rồi quen dần… mà nhàn nhạt tình thân:  ông, bà, con, cháu…lợt…

Nguyễn Du dùng chữ “lợt” hai câu thơ nghẹn ngào:  “Quê người cỏ lợt màu sương, đường đi thêm một tấc đường một đau!”.

Đau có nghĩa là sao? Cứ nói:  “Đau Thiệt Chớ!” y chang như đứa nhỏ / than khi trợt bước chân…

Hôm nay…

Tôi bâng khuâng:  Trời nửa mưa nửa nắng.  Cái mặt sẩn phẳng lăng, đồ ẳn cho chim, chờ…

… Có lẽ chờ bài thơ.  Buồn. Buồn.  Buồn. Chúa Nhật.  

CUỐI ĐỜI NHỮNG TÌNH THÂN 

Vậy mà đã tám giờ!  Không email nào hiện (có thì chắc đã biến như nắng tan trên trời?).

Nghĩ thế để lòng vui, đầy vơi theo từng bữa… Cảnh người-đi-kẻ-ở, bà con và bẹn bè…

Nào mấy ai mải mê sống cuối đời tàn tạ?  Chẳng qua là kiếp lá còn đong đưa trên cành!

Mình gọi họ: Chị, Anh… Họ gọi mình:  không nói… Chẳng còn gì nữa đợi / khi gì cũng vô thanh…

Nguyễn Du chết, trẻ măng, Tản Đà trẻ hơn nhiều… Chu Mạnh Trinh, Tú Xương, bao nhiêu? Ba mươi hơn, ngao ngán nỗi… (*)

Những người mình không vói tới, chỉ nhắc để “noi gương”, để thấy mình vẫn thương / những người muôn năm cũ!

Mây trên đỉnh Tà Cú, quê mình…vẫn khói sương!  Nơi nào cũng Cố Hương, người, Cố Nhân, “tất yếu”?

*

Tiếng Bắc Kỳ nghe… xỉu!  Bạn di cư mình nhiều, ai ai cũng “dễ yêu”, sau bảy lăm… kỳ nhỉ?

Cái nước mình Ba Kỳ… thì cờ hình Ba Sọc.  Hai Thế Kỷ chóc ngóc… con khỉ hóa thành người…

Tiếng động biển xa khơi, chắc sóng chạm thuyền mục?  Năm mươi năm, năm chục… thời gian tan xác chưa?

Tôi “học tập” không ngờ / em ở nhà vượt biển, tin dò la đau điếng:  Không thấy thư, chết rồi…

Thấy thư là thấy người!

Thấy email, thấy bạn!

Bây giờ… tám giờ sáng… mây tan tản mù sương…

(*) Tôi thích mấy câu này của Chu Mạnh Trinh:

“Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng / Rặng liễu rung chuông sóng gợn tình.  Man mác vì đâu ngao ngán nỗi / đường về chiêng đã gác chênh chênh…”.

BAO NHIÊU NGƯỜI VỀ ĐÀ LẠT

CHỈ CÓ ÔM CÁI KHÔNG GIAN

Bạn gửi qua tôi vài tấm hình Đà Lạt,

bạn chụp bằng điện thoại khi đi trên đường.

Bạn không nói lúc đó bạn vui hay buồn,

bạn cứ chụp, cứ ghi hình ảnh…

.

Bạn ân cần:  Nhiều năm nay Đà Lạt bớt lạnh,

có ngày trời nóng ngang Phan Rang,

mà Phan Rang giờ hết cô đơn,

nó là Thành Phố Phan Rang – Tháp Chàm.

.

Bạn viết thêm, Phan Rang đổi mới,

nó không còn là thành phố nữa nha!

Nó thành một cái Xã, cái Thôn, cái Xóm…

Nó nhỏ lại như trẻ còn bú mớm…

.

Tôi nhìn Đà Lạt, tôi buồn:

Đà Lạt mình bây giờ giống cái khuôn,

dùng để đúc bánh căn, bánh khọt,

ăn không ngon mà ăn để no…

.

Tôi nghe bạn nói về Phan Rang tôi hết mơ,

chỉ nghĩ sao cái chữ Chàm chưa mất?

Người Hời hay Chiêm Thành, lâu nay được gọi bằng Người Chăm,

sao ga Tháp Chàm không đổi tên cho lịch sự?

.

“Tôi yêu người Chiêm Nữ”,

nửa câu thơ của Chế Vũ…

thêm thì nó thế này:

“Tôi yêu người Chiêm Nữ trên đá múa như hoa”.

.

Tôi đọc và tôi muốn chan hòa

bằng Nước Mắt!

Ôi những nàng Chiêm mặc áo dài gió bay phần phật,

đầu đội lu nước… nước không bay!

.

Rồi tôi nghĩ tới ngón tay,

bạn tôi xoa lên cái phôn để ghi ảnh:

Đà Lạt nhiều năm nay hết lạnh…

Bao Nhiêu Người Về Chỉ Có Ôm Không Gian!

*

Nếu có bài thơ nào thật phũ phàng

tôi sẽ xếp lại làm tư làm tám!

Đâu còn ai mở ra “thấu cảm”

nỗi lòng người Đà Lạt tha hương…

MÂY VẼ ĐƯỜNG TRÊN TRỜI

Mây vẽ đường trên trời / tất cả hướng về Bắc… là thôi trên đó sắp / sửa mưa như hôm qua!

Mưa nối dặm trường xa, em, anh, gần nhau chút… một giờ hay mấy phút / cũng là mưa-bóng-mây!

Mưa bóng mây mưa bay… Em ở nhà thì ngó…Em mà còn trong phố… chắc người ta ngó em?

Yêu, ai mà không ghen!  Em, bà Chúa Lục Bát lại ưa hát Đường Thi…”Bao Giờ Anh Đưa Em Đi…”.

Em chẳng khác Tây Thi, sau buổi sáng giặt lụa… thì phải ra ruộng lúa, trưa, chiều em hóa mây…

Mà em ơi mây bay.  Mây vẽ đường trên đó.  Tình anh vừa chạm ngõ…té ra Chùa Kim Sơn!

Mây trên núi lang thang.  Chùa Hương đây, không phải!  Thầy Tịnh Từ ít nói…ổng chỉ nói với Kinh!

Chùa Kim Sơn thông xanh.  Chùa Kim Sơn hoa đỏ… Hoa Giấy bay trong gió – gió thời vượt đại dương…

Anh biết chớ, em buồn.  Nỗi buồn em là biển, màu nào cũng tan biến / huống gì hoa phù dung…

Đời sống:  Có như Không!

Đời sống:  Còn như Mất!

Chùa Hương chừ hết Phật, hai đứa mình lang thang…

(*) Chùa Kim Sơn trên núi, phía Tây thị trấn Gilroy, Bắc California.  Người Việt mình thì tu, Thầy Thích Tịnh Từ là trụ trì.  Người Mỹ ở gần Chùa rất thân thiện.  Thích nhất, lên đây là kiến Phật, thăm Chùa, đừng quên tới phòng đọc sách – nhiều cuốn, có nhiều cuốn rách, chữ còn.

BA HÔM NAY TRỜI KHÔNG MÁT NỮA

Ba hôm nay trời không mát nữa,

nói cho mau là đã nóng… bắt đầu!

Bạn Texas chỉ nói một câu:

“Ngày trăm độ, nóng quá chừng anh ạ!”.

.

Texas là nơi mới vừa bão tố…

Bão rớt qua Cali một vài chút cái đuôi

Thế mà nay, bên đó, ban than trời…

thì bên nay… nghỉ chơi thôi cái mát!

.

Bạn Michigan, nói còn vui, còn hát:

“Mới tám mươi thôi… chưa đến nỗi nào!

Có thể trưa thì nhiệt độ lên cao

chiều xuống lại và đêm chắc còn chút chút lạnh!”.

.

Bạn ở Washington đã ra biển tránh

Nhà bạn giàu di tản giỡn thời gian…

Những người thừa tiền không nghe ai than,

giúp được ai là mua vui, thanh thản…

*

Ở Cali, nóng, lạnh, thêm nhiều người Cộng Sản.

Chẳng nghĩa gì!  Định mệnh trêu ngươi!

Gần một triệu Việt Nam đi tránh chuyện đời…

Năm mươi năm rồi biểu tình đã mệt!

.

Nhiều nghĩa địa hết chỗ chôn người chết

thì hỏa thiêu, hỏa táng, hỏa lò…

Người Việt đi đâu cũng cố gắng xây Chùa

tìm thanh tịnh cho ước mơ còn đẹp!

.

Tôi ở Cali đang mùa trời xanh biếc,

có bạn xa tâm sự qua ngày…

có gió rung rinh nghiêng ngả những hàng cây

có nghe tiếng chuông ngân gọi hồn ai, mặc kệ!

.

Thời tiết đổi thay, sáng-trưa-chiều-tuổi-xế,

Hai triệu người Việt tạm dung hồn xác ở trong bình.

Tuyết có màu trắng.  Lá có màu xanh.

Đời thanh bạch thì… hồn ai nấy giữ…

.

Cộng Sản – Việt Nam, năm mươi năm hòa giải

Năm mươi mốt năm, năm mươi hai năm…không biết, không chừng!

Những người già nhín tiền về thăm Cố Hương,

Những người trẻ kết hôn với người Đại Hàn, Mỹ, Nhật…

.

Một triệu người, hai triệu người… Việt Nam ở Mỹ, hoàn tất

“cuộc-tang-thương-lừng-lẫy-tuyệt-vời”,

Vẫn nhớ nằm lòng những cái xác trôi trôi…

Nhiều cái xác vật vờ được cứu kịp sống bên Canada, Pháp, Anh, Thụy Sĩ, Úc…

.

“Chúng tôi sống đủ rồi, có vui, có nhục!”.

Tôi gặp một nhà Sư có đôi mắt thật buồn,

Tôi nghe trái tim mình boong boong như chuông…

Ông đã mất.  Ông là Thầy Mãn Giác !

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search