
Tranh: John David Hart (Nguồn: www.saatchiart.com/)
1-
+
Bây giờ là bốn giờ ba mươi chiều
Bé Diệu đang uống ly cà-phê đen
giá mười hai ngàn
cà phê giả
Bé Diệu biết nhưng uống riết thành ghiền
Nó cũng không thể uống cà-phê sạch, giá bốn mươi ngàn
vì phải gom tiền
nuôi em đang học đại học
Nó cần uống ly cà-phê giả
nghe nói là có chất độc
để khỏi ngủ gục
chuẩn bị tiếp những người khách lạ qua đêm.
+
Cùng lúc này là bốn giờ ba mươi sáng
‘Ông David Nguyen trên đường Freeway uống ly cà phê chua như cứt mèo
Vội vã mua ở tiệm 7-Eleven
Ông lái chiếc hộp chạy như ma đuổi
Nhiều chiếc hộp khác cũng chạy như thế’*
Ông cần uống cà phê chua như cứt mèo để tỉnh táo phóng xe
tốc độ tám mươi lăm miles một giờ
vì phải dành dụm tiền
gởi về quê
nơi ông đã đành đoạn tìm cách thoát đi
Ông David biết là vô lý
nhưng ông vẫn phải sống trong những chiếc hộp
gần hết đời ông.
2-
+
Mấy năm đầu, Bé Diệu có ước mơ
bỏ nghề về lại xóm quê
mở tiệm cà phê
để được nghe bản vọng cổ xuống xề
để được ngửi mùi mồ hôi khét dầu
của thằng Bảy Sửa Xe.
+
‘Có khi ông David Nguyen muốn trở về cái xóm trọ
nơi ông gọi nó là cố hương
nhưng ông đã là cánh chim đã bay đi quá xa
con sáo bỏ sông bay ra biển lớn
với giấc mơ hoang tưởng hết một đời
điệu Lý phương Nam buồn rơi trong đêm.’*
3-
+
Bây giờ là mười hai giờ khuya
Bé Diệu chiên một trứng hột gà và một cây xúc-xích
nó xúc từng muỗng cơm trên cái dĩa
nhai nuốt, nạp nhiên liệu vào cơ thể
lâu lắm rồi nó không dùng chén, đũa
nó ăn vào lúc này
vì buổi chiều nó phải tiếp khách
mệt quá nên ngủ say.
+
Bây giờ là mười hai giờ trưa
Ông David Nguyen ăn cơm
một cái chén, một đôi đũa
một chén mắm dầm ớt nặng chanh
một dĩa cá kho keo
một dĩa bầu luộc và tô nước luộc bầu
ông không thích dùng muỗng, nĩa và thức ăn kiểu Mỹ.
4-
+
Ông David Nguyen soi gương
ông thấy mặt mình không là mặt Mỹ
về quê hương
bạn bè gọi ông là Việt kiều
như gọi một dân tộc khác mới hình thành trên trái đất này.
Ông cũng thấy họ không giống như người Việt bốn mươi năm trước.
+
Bé Diệu trùm khăn che kín khi ra đường
phủ lên đời mình
cái bao bịt mắt của tội nhân ra pháp trường
nó là người không có dấu chân
trên đất nước của chính mình
rất nhiều người như nó
sống trong phận người bị xếp loại phế phẩm
mà không phản kháng
cam chịu lâu dần thành thói quen,
thành số phận.
5-
+
Bốn mươi năm trước
ông David Nguyen vượt qua những họng súng, bão tố, cướp biển
thuyền ông cập bến bình yên
và mắc lầy ở đó.
Không còn bão, cướp biển
nhưng ông không thể tiếp tục đi đến đích ước mơ.
+_
Mười năm trước Bé Diệu trốn nhà ra đi
nó tính ba năm sau sẽ trở về
cất lại căn nhà rách nát
các em nó được đến trường
bây giờ nó đã xây nhà mới cho ba, má nó
một đứa em vào đại học
nhưng nó không thể trở về
mãi mãi là đứa con hoang đàng.
6-
Những người chết sống lại trong giấc mơ
những người sống cũng ráng sống bằng giấc mơ
bây giờ ước mơ hấp hối.
Không còn chốn để trở về
nước mắt, máu, mồ hôi
mặn khô trên cồn cát lầy
cho đến hết một đời người.
‘*’(Có những đoạn trong bài lấy ý của hai nhà thơ-nhà báo Nghien Long LP Trong Nghia và Sonny Nguyen)
**Kiều