Picture of Hòang Xuân Sơn

Hòang Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn: tên thật, bút hiệu. Bút hiệu khác: Hoàng Hà Tĩnh, Sử Mặc . . . Khởi viết từ năm 1963. Thơ xuất hiện trên Văn, Chính Văn, Nghiên Cứu Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập, Nhà Văn ... Định cư tại Gia Nã Đại (Montreal) từ tháng 11/1981. Đã xuất bản: - Viễn Phố (Thi tập - Việt Chiến, 1988) - tuyệt bản - - Huế Buồn Chi (Thi tập – Tự ấn hành, 1993) - Lục Bát Hoàng Xuân Sơn (Thơ – Thư Ấn Quán, 2004) - Cũng Cần Có Nhau, viết về sinh hoạt thanh niên, sinh viên giai đoạn 1965-1975 và sinh hoạt Quán Văn tại SàiGòn (Phóng bút -Nhân Ảnh, 2013). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Thơ Quỳnh (2017);

Hoàng Xuân Sơn: T Ế T

  tranh mượn từ Facebook Nguyễn Đăng   Tôi viết bài thơ như xõa tóc giữa chốn ngàn mai xuân lánh về nghe trong nức nở hương thầm muộn một chút hanh vàng một chút tê   Trong con mắt tuyết cành lê trắng chưa đến cỏ non hẹn chân trời* tháng giêng tháng lẻ

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: H Ư Ơ N G X A

Từ Vườn Khuya Bước Về, Đinh Cường   Và rồi chạm tới hoang khơi hoàng hôn vữa tím lạc trời xanh mê ôi đôi mắt. ban mai, kề những món tóc rủ hồn khuê lạnh vàng tuổi đời lánh một cung ngang mùa nao đàn giọt tình tang với lời còn nghe âm thư gọi

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: ĐI CHỢ

  Những người đi chợ dọc đường lễ tuyết trợt lời chào thăm hỏi nhau hé ra. mặt bịt, tuồng như biết còn nhớ tên quen một buổi nào   hai năm ba năm dính như chết cứng vào hãm địa chốn nhân trần thèm đi ra khỏi đời thúc thủ mà nặng vô cùng

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: CHƯA CÓ TỰA ĐỀ

  Tôi bước ra đường trời xé gió chưa năm nào lạnh như năm nay tưởng đã quen mà chưa từng biết rụng rời. và mặt mũi chân tay Một đời làm hiệp sĩ bịt mặt đường phố. chợ câm. những chái nhà thiệt lâu tôi chưa hề thông thạo luật đi đường nhào tới

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: Giáng Sinh Mệt Mỏi

Marc Chagall [mũi tên xé gió gấu nằm cực bắc]   hai con mắt muốn nằm thằng người không chịu ngủ ánh sáng ngoài xa xăm đêm về trong hộc tủ   cà vạt sáo điệu buồn đã lâu không thắt cổ bộ cánh cứ nằm ườn chiếc giày da lấp ló   hay ho

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: Ả O T Ừ

  về đây cánh bướm hồ nghi trang sách đã chết từ di cảo đời mở ra áo chữ không lời lả lơi hồ thủy rụng rời thúy vi ồ. hoa muộn nỗi diên trì làm sao về kịp bước đi của miền một lần hồn đá tịnh liên cầm im sắc náo cho phiền

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: M Ù A Đ Ô N G Đ Ế N

[ tặng anh Nguyễn Xuân Thiệp, hay viết về hoa nón xanh ] Dịu lắm nữa. rừng cây. và chim én mùa rưng về trên một ngọn tuyết lơi nghe hát nhé bài ca mùi lên tuyến nhị vô âm và đàn đáy không lời Gỗ nâu gỗ. nâu ôi, đời thấm nhẹ mạch tâm

Đọc Thêm »

Tô Đăng Khoa: TẰM NHẢ TƠ, THƠ NHẢ CHỮ

Góc vườn – Tranh: Mai Tâm [Đọc Nhả Chữ của Hoàng Xuân Sơn] Trong dân gian “kiếp tằm trả nợ dâu xanh” là một thành ngữ để nói về thân phận của người nghệ sĩ trong xã hội. “Dâu xanh” hay “biển dâu” còn được hiểu là “cuộc đời này” trong một số điển thi.

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: K H Ô N G L Ờ I

  Ý thức của một vầng trăng lạnh là biến mịt mù qua biển khơi bàn chân phiêu phưởng trên mặt nước níu trùng dương, đâu.  tiếng của cười Là sóng của tóc đan lời ước bờ cát êm bờ cát chảy xuôi đừng để hạt tình trôi qua kẽ tay vốc vàng xanh.  ngón rong

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: T U Ổ I G I À

  Ta lùn đi mỗi khắc ta nhẹ đi mỗi ngày nhịp tim và hơi thở người ngồi chim vẫn bay   Người chống đi loạng quạng hoàng hôn theo loạng choạng nắng vàng, a. tuổi vàng bình minh đeo chạng vạng   Cần nhìn chi lá úa* lá rơi lá cứ buồn cần chi

Đọc Thêm »