
Hoàng Xuân Sơn: suốt
Ảnh (Lưu Na) cứ thế. cứ thế nhé đường mình đi mình đi bóng âu vàng hải thệ cánh nâu sồng của ni tiếng đàn na ngân mãi trong đêm lỡ hội trần giọt sương xanh cầm thủ nằm nghe vết xe lăn thất thất. rồi qua bát nét âm trầm pha

Ảnh (Lưu Na) cứ thế. cứ thế nhé đường mình đi mình đi bóng âu vàng hải thệ cánh nâu sồng của ni tiếng đàn na ngân mãi trong đêm lỡ hội trần giọt sương xanh cầm thủ nằm nghe vết xe lăn thất thất. rồi qua bát nét âm trầm pha

Tranh: Trần Thanh Châu ngăn ngắn những chai nước ngọt mini bọn người lùn mã tử trong thế hệ của thần đồng ba la thần tượng chỉ có loài trùn cao hơn mặt đất trên sân gió thổi bay váy nàng cũn cỡn chiếc gậy tung hoành trên sân bóng thì

Ảnh-Lưu Na ngày dài cừ khôi cũng mặc kỳ khôi môi son nguyên đán lửa mồi xanh khuya đường dây nhẫn. nhịn nghe là một âm sao rớt một tà huy lay mượn giùm khúc khuỷu bàn tay khơi nhẹ vốc nhẹ một ngày thiên thu mùa bịnh thôi mùa dịu

Ảnh: Lưu Na bạn chỉ có một cái khiên làm sao ngăn nổi mù trời kim nhọn một năm 365 ngày đuôi rắn nằm đâu người vẫn nhìn tôi bằng đôi mắt hình sự nhảy múa nhảy múa hình nhân. tiếng và lời nơi bộ tộc một khều gai nhím cũng đủ

Ảnh-Lưu Na hắn gục đầu xuống nhìn thấu bầu trời nơi cặn rượu chìm làm khó mình làm khó ta khó nhau chi để mặn mà tan trong hồ khói lạnh hết đường về một câu ca trông xem kìa. nơi tống biệt mùa bịn rịn chia tay bước đi

Vạc Bay – Tranh: Mai Tâm cứ vịt vờ xỉn tản mỗi ngày nắng toát ra lỗ chân lông sắp nhỏ nằm ườn. thiu thỉu mộng điệp cành cong bội thực mình nhân lên còng số 8 ai bẻ khung cho cửa động rào độ vài năm sau này im ỉm mùn cưa
Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm thơ con gà đầu năm chim giả tiếng gà tiếng ma-dzê gọi mày là duếch-nam bỏ mẹ. ghẻ tàu tràn lan rột rột gãi tới hở hang sườn đồi con gà cục tác ông giời tự vì con nhím nằm chơi giữa đường xì dầu vị

Hố Tư Tưởng – Tranh: Mai Tâm xả thức chớt. gồng mình treo phố bão nghe (văn) lồng lộng ở bên trời ờ. thì nắn nót câu. nên chữ tự diễn cho mình một nét bui xuân xuân xuân xuân. xuân. hối hả sáng ra nguyên đán nhớ bận quần dài che khúc

Ảnh – Lưu Na bá vơ cái chỗ phát sướng làm mình mệt đời mấy mươi dư vẫn phập phòi tóc uá đầu hè nung tuyết chảy lùm xùm khương nhiệt cứ đâm hơi lỉm dỉm. lim dim. lìm dìm mục thụng thụng. thùng thùng. trống đánh lên lạ đời pheng sủi phơi con

Ảnh: Lưu Na hậu sản đồ mặt lờ ngu gì đâu không chịu thấu vật vạ i tờ ở đâu chui ra quái quỷ xờ hờ chờ ngờ đỉnh cao khỉ mốc trí tuệ cờ cờ cờ đo đạc ngắn mà đau chọc thì sâu chí [hoét] không bao

Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm t h á n g g i ê n g l ạ n h n h ứ t trời lạnh như cắt. khóc thút thít lạnh quá. không cười nổi mạ ơi ai mang túi đồ qua xứ lạ quẳng giữa băng sơn một núi lười

Ảnh – Lưu Na cơn ngất tặng tnt nơi mặt phẳng của hình vẽ chiếc đinh thòi ra từ đôi mắt ốc của loài sinh ký đính chặt hà nàm các thứ tôi vẽ một dấu huyền tai tượng [từ câu trả lời của một huyền tượng] rồi khóc trên dây đu gió bay