Sử Mặc: thơ con gà
Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm thơ con gà đầu năm chim giả tiếng gà tiếng ma-dzê gọi mày là duếch-nam bỏ mẹ. ghẻ tàu tràn lan rột rột gãi tới hở hang sườn đồi con gà cục tác ông giời tự vì con nhím nằm chơi giữa đường xì dầu vị
Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm thơ con gà đầu năm chim giả tiếng gà tiếng ma-dzê gọi mày là duếch-nam bỏ mẹ. ghẻ tàu tràn lan rột rột gãi tới hở hang sườn đồi con gà cục tác ông giời tự vì con nhím nằm chơi giữa đường xì dầu vị

Hố Tư Tưởng – Tranh: Mai Tâm xả thức chớt. gồng mình treo phố bão nghe (văn) lồng lộng ở bên trời ờ. thì nắn nót câu. nên chữ tự diễn cho mình một nét bui xuân xuân xuân xuân. xuân. hối hả sáng ra nguyên đán nhớ bận quần dài che khúc

Ảnh – Lưu Na bá vơ cái chỗ phát sướng làm mình mệt đời mấy mươi dư vẫn phập phòi tóc uá đầu hè nung tuyết chảy lùm xùm khương nhiệt cứ đâm hơi lỉm dỉm. lim dim. lìm dìm mục thụng thụng. thùng thùng. trống đánh lên lạ đời pheng sủi phơi con

Ảnh: Lưu Na hậu sản đồ mặt lờ ngu gì đâu không chịu thấu vật vạ i tờ ở đâu chui ra quái quỷ xờ hờ chờ ngờ đỉnh cao khỉ mốc trí tuệ cờ cờ cờ đo đạc ngắn mà đau chọc thì sâu chí [hoét] không bao

Gà Đinh Dậu – Tranh: Mai Tâm t h á n g g i ê n g l ạ n h n h ứ t trời lạnh như cắt. khóc thút thít lạnh quá. không cười nổi mạ ơi ai mang túi đồ qua xứ lạ quẳng giữa băng sơn một núi lười

Ảnh – Lưu Na cơn ngất tặng tnt nơi mặt phẳng của hình vẽ chiếc đinh thòi ra từ đôi mắt ốc của loài sinh ký đính chặt hà nàm các thứ tôi vẽ một dấu huyền tai tượng [từ câu trả lời của một huyền tượng] rồi khóc trên dây đu gió bay

nhớ những người bạn sớm bỏ đi qua thấu bỉ ngạn nhìn bạn nghỉ an lành như những đóa mai côi những bông hoa đời vừa vãn chủ rồi cùng tái sinh giữa luân hồi cái chết. cái còn. cái mất mát mình vẫn theo dòng trôi bé con màu

mắt rớm lệ bởi đeo tròng kính áp đời lờ mờ trên một ngã ba nhớ Đinh Cường (nhân ngày giỗ đầu Đinh Cường 1/8/17) tôi lại bắt đầu cuộc đi bộ làm thơ khác trên móng hè nung chảy mỡ chữ dính chùm sauna mồ hôi tuyết bông
Ảnh- HKL cảnh giới chắn. đùng một liếp cửa ho gió không qua lọt nên lò cháy khan thưa-em-mùa-rất-hung-tàn trời mưa đội nắng mùa màng đụt mây luồn nhau đi trụi hàng cây cái thân bãi nại án đày vô luân bữa trần gian quên bận quần nghe chân lạnh cẳng đầu

độc diễn 1 người vừa khóc vừa la 1 người chửi đổng tiên-sư-cha chúng mày 1 người đái bậy trên đồi 1 người tụt xuống ngồi phơi giữa đường 1 người mỏ nhọn cằm vuông 1 người ốm nhách nỏ còn xương da 1 người vừa hót vừa ca ầu ơ khúc ruột cái nhà

BÙI BẢO TRÚC [ 1944 – 2016 ] nhớ Trúc rồi khép lại một khấc mơ một thời ươm mộng gió lùa sân văn đâu sinh cư níu vĩnh hằng buồn con nước lạ mênh mang về nguồn bây giờ đường dọc mưa tuôn đường ngang tuyết lú tích tuồng khất ghi

Ảnh – Lưu Na cooking cò mồi tôi bảng đời trưng dụng nấu nhừ trong chảo rang có hứng khơi tôi khỏi lửa trù câu hát nhà trò những tấm thớt xưa nay ve vản gã đầu bếp tôi không may lọt vào ẩm thực của nền nã trường tồn