
h o à n g x u â n s ơ n: THÚY
lá thuyền xanh như mắt thuý bơi tôi về phía bão dông ngôi nhà quên cài ô cửa nên chi mầu nắng chập chùng h o à n g x u â n s ơ n 13.3.23 ©T.Vấn 2023

lá thuyền xanh như mắt thuý bơi tôi về phía bão dông ngôi nhà quên cài ô cửa nên chi mầu nắng chập chùng h o à n g x u â n s ơ n 13.3.23 ©T.Vấn 2023

[QUÀ QUÝ] : Bạn trẻ Nguyễn Trường Trung Huy, một nhà sưu tầm miệt mài không ngưng nghỉ di sản VHNT miền Nam VN cũ, bất thần gởi cho phóng ảnh bài thơ Huế, Mùa Khổ Hạnh của HXS đăng trên báo Hiện Tượng số 4 năm 1970. Chợt nhớ lại một thời một số

vào nơi chớn chở biển mặn rong rêu tháng năm ngón chân. [da trắng nhợt]. địa đàng sâu đằm trái nhớ những con sâu làm tổ trong ánh mắt nghịch tinh ghìm cười cơn rung hối hả bằn bặt sông mê qua cầu bông trăng nhập nhòe sương lựu . từng thấy mặt diễm kiều

[ đời tôi cây leo nên đi đâu cũng leo cây]* Tôi leo lên một cây sồi chợt nghe cây sến sụt sùi xương da . Trụt tôi xuống cõi ta bà lại nghe đất thịt ấm tòa nhân thân . Đi đứng tôi thiệt bất cần tự vì tôi đã lần khân kiếp đời

nằm một chốc. lan. qua khuya bao nhiêu tan hợp sinh lìa bấy nhiêu giật mình cơn nghĩ tàn xiêu nghe trong vạn đại xích. thiều râm ran ảo từ lục tụy xốn xang nghe đêm cửa mở bên tràng phục viên nghe lâu thần trí đạc điền vùng khoanh nhợ rối đã miên man

ngườingồi với bóngcô đơnchợt nghe ngọn nắnglâm bồn xa phươnglọn tóc mây chợt phi thườngôm mùa rảo bước vàothương nhớ nàytrễ rồithánoán[ô hay]sao tình không nhủ tự ngày non tơbây giờlàm sao bây giờvệt môi đã rápquạnh bờ dung nghikhông ai hátgiữa đương thìthôi vào khoảng lặng từ nghi hoặc đờimột lối nhìn biệthoang khơisờn
một hồi gió rợp muôn phương chợt nghe thanh nhạc qua đường gọi tên bay lên. bay lên. thầm lên hoàng hôn lạc diệp chuông rền ban mai đợi nhau thoăn thoắt hình hài rã riêng tình mới miệt mài trăng sao còn ở đây tới lúc nào những khuôn lệ ngọc cúi chào mi sương hồn

Một mớ thi ngôn vô nghĩa khiến anh loạng choạng giữa cái rét đầu đông em thì xa và mây không cánh * điểm vỡ của trận nhớ làm toang chiếc võng nắng ngùi ngùi lưới chàm xanh đất anh thì gần và nhân thân chiếc vớ tuột . Trong mạch máu kẻ du hành
Cái gối cái gối bao la Trên giấc muộn ngủ dưới tà tà mây Tôi bay lượn chữ hao gầy Con sông dẫn thủy trùng vây bến nào Lên bờ bợt một ánh nâu Cánh buồm mụn vá mày chau tuổi vàng Bóng chiều lạ chỗ lang thang Chỉ riêng điều biết Hạnh Tràn Phúc

Giọng rền. hú vẽ, lang thang giọng bươi lên những non ngàn quạnh mông lắng yên nghe mỏi giọng đồng thở kèn không đáy rục bông quỳ vàng qua sông, bết một giọng khàn giọng về tẻ bấy sang ngang bội tình giọng buồn đớ nhịp phách

(Nguồn: www.saatchiart.com) Và rồi cũng chẳng tới đâu nước trôi vẫn nước qua cầu thản nhiên và quánh đặc vẫn xứ, miền chim bay không nổi cuồng điên ghế ngồi không nhớ người chẳng nhớ ai và rồi chỉ nhớ mình nơi thất thần chai cứng rồi mụt. nhọt thân có đau thì cũng chỉ

Chúm chím môi lâu cười cũng mỏi Anh còn phơi áo giữa vân mòng Vàng chiều mưa giạt nghiêng