Picture of Hòang Xuân Sơn

Hòang Xuân Sơn

Hoàng Xuân Sơn: tên thật, bút hiệu. Bút hiệu khác: Hoàng Hà Tĩnh, Sử Mặc . . . Khởi viết từ năm 1963. Thơ xuất hiện trên Văn, Chính Văn, Nghiên Cứu Văn Học, Khởi Hành, Thời Tập, Nhà Văn ... Định cư tại Gia Nã Đại (Montreal) từ tháng 11/1981. Đã xuất bản: - Viễn Phố (Thi tập - Việt Chiến, 1988) - tuyệt bản - - Huế Buồn Chi (Thi tập – Tự ấn hành, 1993) - Lục Bát Hoàng Xuân Sơn (Thơ – Thư Ấn Quán, 2004) - Cũng Cần Có Nhau, viết về sinh hoạt thanh niên, sinh viên giai đoạn 1965-1975 và sinh hoạt Quán Văn tại SàiGòn (Phóng bút -Nhân Ảnh, 2013). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Thơ Quỳnh (2017);

Hoàng Xuân Sơn: PHÍA NGHỊCH CỦA TỪ TRƯỜNG

Khi tôi máy động hồn mù Từ xa xăm nỗi vàng thu rực ngời Chiếc áo bận ngược trùng khơi Đã phơi phóng những chặng đời rêu rong Chút lạ thường của lưu vong Nghe về bến đỗ phập phồng nhân thânNày đây. vai rám bụi trầnMật trời biểu tỏ hồng ân cuối mùaThức từ

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: ĐỒNG VĂN

đồng lan                          đồng thảo  khúc                nào  cùng ngân lên một điệu chào  mân côi  gối lên niềm gối                à                     

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HOA SẮC

Bây giờ lạnh còn trừ hai hôm nay nhức mỏi  ngày mai lừ đừ  bề gì cái thân đã nư  bề gì xuân cũng du du tới rồi . Thôi thì đàn nhảm trên vai hát khan dưới gối một vài sương hoa nốt nhạc bay như tóc xoà  rợi rung một bản tình ca

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HUẾ, MÙA KHỔ HẠNH (1970)

 [QUÀ QUÝ] :  Bạn trẻ Nguyễn Trường Trung Huy, một nhà sưu tầm miệt mài không ngưng nghỉ di sản VHNT miền Nam VN cũ, bất thần gởi cho phóng ảnh bài thơ Huế, Mùa Khổ Hạnh của HXS đăng trên báo Hiện Tượng số 4 năm 1970. Chợt nhớ lại một thời một số

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: NGẬM

vào nơi chớn chở biển mặn rong rêu tháng năm ngón chân.  [da trắng nhợt].  địa đàng sâu đằm trái nhớ những con sâu làm tổ trong ánh mắt nghịch tinh ghìm cười cơn rung hối hả bằn bặt sông mê qua cầu bông trăng nhập nhòe sương lựu  . từng thấy mặt diễm kiều

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: LEO CÂY

[ đời tôi cây leo nên đi đâu cũng leo cây]* Tôi leo lên một cây sồi chợt nghe cây sến sụt sùi xương da . Trụt tôi xuống cõi ta bà lại nghe đất thịt ấm tòa nhân thân . Đi đứng tôi thiệt bất cần tự vì tôi đã lần khân kiếp đời

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: HIỆN SINH

nằm một chốc. lan. qua khuya bao nhiêu tan hợp sinh lìa bấy nhiêu giật mình cơn nghĩ tàn xiêu nghe trong vạn đại xích. thiều râm ran ảo từ lục tụy xốn xang nghe đêm cửa mở bên tràng phục viên nghe lâu thần trí đạc điền vùng khoanh nhợ rối đã miên man

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: THÂN NGỜI

ngườingồi với bóngcô đơnchợt nghe ngọn nắnglâm bồn xa phươnglọn tóc mây chợt phi thườngôm mùa rảo bước vàothương nhớ nàytrễ rồithánoán[ô hay]sao tình không nhủ tự ngày non tơbây giờlàm sao bây giờvệt môi đã rápquạnh bờ dung nghikhông ai hátgiữa đương thìthôi vào khoảng lặng từ nghi hoặc đờimột lối nhìn biệthoang khơisờn

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: LINH ỨNG

một hồi gió rợp muôn phương chợt nghe thanh nhạc qua đường gọi tên bay lên.  bay lên.  thầm lên hoàng hôn lạc diệp chuông rền ban mai đợi nhau thoăn thoắt hình hài rã riêng tình mới miệt mài trăng sao còn ở đây tới lúc nào những khuôn lệ ngọc cúi chào mi sương hồn

Đọc Thêm »

Hoàng Xuân Sơn: ĐÔNG SƠ

Một mớ thi ngôn vô nghĩa khiến anh loạng choạng giữa cái rét đầu đông em thì xa và mây không cánh * điểm vỡ của trận nhớ làm toang chiếc võng nắng ngùi ngùi lưới chàm xanh đất anh thì gần và nhân thân chiếc vớ tuột . Trong mạch máu kẻ du hành

Đọc Thêm »