Picture of T.Vấn

T.Vấn

Tên thật Trương văn Vấn. Cựu học sinh Petrus Trương Vĩnh Ký, Sài Gòn NK63-70. Xuất thân khóa 3 Sinh Viên Sĩ Quan trường Đại Học Chiến tranh Chính trị Đà Lạt. Hiện đã nghỉ hưu và định cư ở thành phố Austin, tiểu bang Texas (Hoa Kỳ). Tác phẩm đã xuất bản (trong tủ sách điện tử TV&BH): Viết Về Bạn Hữu (2016); S. Alexievich: Tiếng Vọng từ Chernobyl (2016); Lời Tình Buồn gởi New Orleans (2016); Quê Nhà Quê Người (2017); THÉRÈSE DESQUEYROUX (Tiểu Thuyết) (2022); CHỈ LÀ NỖI ĐAM MÊ (Truyện Dịch); CÕI NGƯỜI (Tùy Bút);

T.Vấn: Cuối của một năm . . .

• Gởi bạn hữu thay cho lời chúc xuân •Đôi vầng nhật nguyệt trên vai mỏi Nặng một vòng quay giữa thế gian (Ngọc Phi) Năm cùng tháng tận. Những tờ lịch cuối đang nối đuôi nhau vào một ngăn nào đó của ký ức. Và đất trời cũng đang quay những vòng còn lại

Đọc Thêm »

T.Vấn: Thân Phận nhược tiểu

1. Một tuần lễ trước ngày lễ Tạ Ơn (Thanksgiving), vị tổng thống đương nhiệm của nước Mỹ đã đặt chân xuống Hà Nội, mở đầu chuyến viếng thăm 3 ngày ở mảnh đất mà hơn 30 năm trước đây, người Mỹ còn được coi là kẻ thù không đội trời chung. Mặc dù 6

Đọc Thêm »

T.Vấn: Buồn tàn thu

●Muốn một lần tạ ơn với đời                              Chút mặn nồng cho tôi                              (Như một lời chia tay – Trịnh công Sơn) ●Viết thêm của tác giả : Tôi nhận được tin thầy Vũ Ký, giáo sư Việt Văn của trường Petrus Trương vĩnh Ký, cũng vừa mới qua đời hôm 14 tháng 11

Đọc Thêm »

T.Vấn: Gọi mãi tên nhau

    • Áo xưa dù nhầu, cũng xin bạc đầu, gọi mãi tên nhau . . . (Trịnh Công Sơn)     1. Sáng nay, tôi thức dậy sớm hơn thường lệ. Tôi định bụng sẽ ghé nhà quàn thành phố viếng linh cữu vợ một người bạn. Chị vừa mới mất vì cơn

Đọc Thêm »

T.Vấn: Ân tình tháng mười một

■Tháng Mười Một. Muốn ngồi trước hiên nhà vào buổi chiều để nhìn Ngọn gió thu phong rụng lá vàng (thơ Tản Đà) phải khoác vào người thêm chiếc áo ấm. Đi đâu cũng phải phòng hờ thêm chiếc dù, vì trời có thể mưa bất chợt. Những trận mưa nhẹ, mang theo chút buốt

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nỗi ám ảnh của chiến tranh (2)

1. Cuộc chiến tranh Việt Nam quả thật đã để lại nhiều dấu ấn khó quên cho nước Mỹ. Trong số đó, không thể không nhắc đến bức hình đọat giải Pulitzer năm 1973, và sau đó đọat nhiều giải thưởng quốc tế khác, của nhiếp ảnh gia người Việt nhưng làm việc cho hãng

Đọc Thêm »

T.Vấn: Cô đơn

■Mười năm biệt xứ hề trôi nổi Chiếc lá xa cành hề biệt tăm Bao giờ ta sẽ quay về cội Gom bụi thời gian lót chỗ nằm (Trần Trung Hậu) 1. Trời tháng mười một đã không còn những ngày nóng chảy mỡ. Đêm ngủ phải đắp tấm chăn ngang bụng. Buổi sáng thức

Đọc Thêm »

Bạn Ta kẻ còn người mất

Bạn ta Trần Ngọc Danh từ vừa cõi chết trở về ngồi uống bia với bạn bè bạn ta Nguyễn Đình Chương sau cơn stroke đã từ từ hồi phục Bạn ta Trần Ngọc Long với hội chứng Parkinson nay đã tươi trẻ hơn rất nhiều nhưng chàng đã từ giã cõi đời ngày 27

Đọc Thêm »

T.Vấn: Nỗi ám ảnh của chiến tranh

1. Người bạn gìa làm việc cùng phòng, hôm nay vừa thấy mặt tôi đã nói như khóc về việc con bà có lệnh đi đóng quân ở Iraq trong khi anh ta mới có đứa con đầu lòng được mấy hôm. Bà cho rằng chính quyền nước nào, ở thời nào cũng rất độc

Đọc Thêm »

T.Vấn: KHÓC MỘT DÒNG SÔNG*

(hay LỜI TỰA cho Truyện Dài Qua Đồi Trinh Nữ của THẢO NGUYÊN) Viết thêm của T. Vấn: Nhân tháng 11, với những bài viết về người lính và chiến tranh, tôi cho post lên trang nhà của mình bài viết dưới đây, nguyên là một bài Tựa cho tác phẩm đầu tay, truyện dài

Đọc Thêm »