Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (10)

Khoe Sắc – Tranh: MAI TÂM

Nghe tin người cũ yếu tim

Nghe tin người cũ yếu tim

cái tâm thất trái gây phiền nhiễu em

lòng nào còn thể lặng yên

dù tim hai đứa đập riêng lâu rồi

.

Ngày xưa nghe tiếng đập đôi

cùng nhanh cùng nhịp bồi hồi bên nhau

từ tim em đập vì ai

tiếng tim anh cũng rơi rài rạc rơi

.

Tim anh may phước ơn trời

chỉ là đôi lúc nghẹn lời bể dâu

tim không còn khát đập mau

cái tâm thất phải cơ cầu đã khuôn

.

Nghe tim em yếu, rất buồn

anh không cần biết mưa phùn mưa giông

tim em đã đập vì chồng

con, là hạnh phúc trong lòng anh thôi

.

Ngày xưa nghe tiếng đập đôi

bây chừ đập chiếc vẫn ngùi ngậm mong…

Bí ẩn tháng Giêng

Trôi qua chòm mây xám đầy quyền lực của mùa

đông con bướm khấp khởi đôi cánh mỏng

nương nhờ chiếc lá khô chờ hơi xuân hé

một làn sương mong manh thấm đẫm mơ hồ

.

Tháng Giêng tàng trữ mầm xanh lao lực trong bụi

bặm ẩn nhẫn chờ đợi một ngày ấm áp giống như

chu kỳ của người đàn bà hoài thai cánh đồng

tháng Giêng tạm trú vào đàn bướm tơ sắp đến

kỳ sinh nở mặc những cơn gió ganh tị chỉ chực

len vào cội hoa ức hiếp

.

Sự sống ngắn ngủi vẫn phải hụt hơi tồn tại

tháng Giêng ương bướng không chịu thở theo nhịp

mặc định của mùa xuân gồng mình chấp chịu rét mướt

Làm sao có thể tự huyễn hoặc mình bằng cách

ngưỡng vọng một cành mai rạng rỡ khi bốn mùa

tự thoả mãn tấu lên khúc tụng ca lạc điệu

.

Không một ai được châm chọc nhạo báng tháng

giêng phải trao tận tay tín hiệu khai sinh muôn loài

chùm chìa khoá bí ẩn có đủ quyền phép tháng giêng

sẽ tự thân hoá giải nắng hạn khô khốc mùa hạ, lốc lũ

xâm hại của mùa thu, hẩm hiu giá rét của mùa đông

Và có thể cả rộn ràng của mùa xuân nữa!

Tôi đơn phương ly hôn

Tôi đơn phương ly hôn tôi

với tôi mỗi đứa một đời sống riêng

một tôi bằng lặng bình yên

nuôi con dại giúp vợ hiền đảm đang

một tôi loạn đả điên, tàng

câu thơ như bộc phá tan biên thùy

.

Tôi đơn phương chịu biệt ly

không cam ngổ ngáo nhu mì sống chung

một mình ngồi với mông lung

tôi đào tôi tới tận cùng hốc hang

một tôi đứng đắn đường hoàng

một tôi lơi lả hoang đàng kinh niên

.

Tôi đơn phương gánh ưu phiền

không tôi tôi lại hàn huyên với mình

ngọn đèn tri kỷ nín thinh

dường như nàng muốn trần tình chi tôi

rằng em tuy có mồ côi

tình yêu nhưng có anh ngồi tàn khuya

.

Tôi đơn phương sống lặc lìa

cho tôi sống ở cõi kia nổi chìm

tôi không muốn những cơn điên

trong tôi phá nát thiêng liêng cuộc tình

tôi chia một chút điêu linh

cho tôi, người đã vì mình từ hôn

Nguyễn Hàn Chung

(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search