Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (11)

Suy Tưởng – Tranh: HÀ HUỲNH MỸ

Họp mặt lớp

Ông lão tìm về trường cũ

sục bàn tay tìm quá khứ

quá khứ mịn màng lem vết mực

làn da muôn trùng sóng lan

.

Ông ngồi úp mặt vào bàn

chín lựng tiếng cười khúc khích

âm vọng thời gian trầm tích

chiều nay mồn một hiện về

.

Đứa trẻ bạc đầu hí hoáy làm thơ

đọc cho ghế bàn thưởng thức

trong thinh lặng dường như cuối lớp

mắt ai thăm thẳm đang nhìn

.

Con sông Hoài sóng vỗ đến lặng im

ông nghe tỏ bằng đôi tai nghễnh ngãng

nghe cả tiếng thầy cô trên bục giảng

tiếng rêu phong mái ngói chùa Cầu

.

Trước sân trường hoang vắng chiều nay

chỉ có gió, cây phượng già mới biết

cả lớp đang cùng ông họp mặt

Ngày lạc xứ

Lúc đã ném vào sương gì ngại nỗi mù

cơn xoắn vật con ngươi không ngưng nghỉ

ngày khánh tận rồi sao còn níu kéo

cuộc mơ hồ phảng phất mái tranh quê

.

Em thoáng bóng thở ra hình lịm tắt

phía mây xa gấp gáp chảy qua mưa a

nh ngọng nghịu trâu cỗi cằn nhớ cỏ

cỏ xanh um mà chẳng nhấm cho vừa

.

Buồn trơ trất cho người lau áo tuyết

xác xơ rơi từng sợi mỏng manh mơ

còn mấy nỗi mà tái tê riết róng

đào thoát đâu cũng chạm những ngai thờ

.

Niềm quan ải mù mưa không biệt lệ

chân bước mau mắt rớt rụng chân cầu

ừ đã thế thì thôi thì cứ thế

miễn là còn chắp nhặt nhớ thưong nhau

.

Lúc đã ném trống không về dĩ vãng

là trái tim thất lạc chẳng ra gì

bị huyễn hoặc bởi con hồng con nhạn

lá vàng rơi chưa hẳn đã vàng thu

Đi tìm cái tôi đã mất

Nhân đọc lại Nguyễn Khải

Tôi tìm không gặp cái tôi

nó hèn chui hốc hang rồi phải chăng

cái tôi là một nhà văn

mất từ khi chạy lăng xăng chức quyền

tôi tìm không gặp chính chuyên

vì tôi dĩ lỡ gia truyền lẳng lơ

tôi viết văn tôi làm thơ

tôi ca tụng tôi tôn thờ đãi bôi

.

Từng căm ghét từng sục sôi

nhà xe, manh áo, nắm xôi phải đành

tôi tìm tóc chẳng còn xanh

gió hoang vu thổi tan tành sóng sông

tôi tìm chi nữa tôi không

còn trai trẻ để bế bồng cô nhi

tôi tìm tôi muộn quá đi

nhưng chấp chịu có khác gì lũ kia

.

Tôi tìm tôi giữa đêm khuya

còn le lói một vài tia vẫn tìm…

lòng đau kết cuộc vô biên

tôi còn vớt vát đi tìm cái tôi?

Nguyễn Hàn Chung

(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)

©T.Vấn 2024

Bài Mới Nhất
Search