
Suối Nguồn – Tranh (sơn dầu): MAI TÂM
Nghịch cảm
Người tình hờ trong tôi
đòi hái trăng
tôi giấu bàn tay trong áo
mi một thoáng nàng mọng vỡ
phập phồng bong bóng mưa
.
Từng khuya có một người thức hoài
rủ tôi chơi trò đuổi bắt
sợi tóc mây non quấn chặt
lời yêu như thể con đường
.
Tôi mỏi mòn đi hái vầng trăng
biết mấy chiếc sào đã gãy
đành thú thực với em vậy
rằng tôi đã kiệt sức mình
.
Nhưng khi nàng đòi chung sống
với bình minh
tôi lại vác sào đi hái
Trò chuyện cõi âm
Khuya tàn trò chuyện cõi âm
sáng ngồi đốt thuốc khói bầm tím môi
nắng lên mĩ nữ đi rồi
trơ rằn rện một mình tôi héo xàu
.
Hình như cái dấu móng tay
của em còn bấm vào ngày liêu xiêu
Tú Uyên mê mệt Giáng Kiều
so ra bằng cỡ tôi yêu là cùng
.
Khuya tôi trải chiếu treo mùng
sợ âm ty lạnh trùng trùng quỷ ma
một giây về chốn ta bà
có tôi em vĩnh viễn là tân nương
.
Mai em thù tiếp diêm vương
súc sinh ngạ quỷ yêu đương biết gì?
khuya về một khắc vu quy
với tôi bằng dưới âm ty vạn ngày
.
Tôi ngồi đốt thuốc khói bay
sờ mông không dấu móng tay, quá buồn
Với một em lai Bắc kỳ
Bắc kỳ thiệt ta còn dám tán
Bắc kỳ lai ta có ngán nào
nhờ tánh yên hùng ưa nói sảng
mà ta được gái Bắc kỳ yêu
.
Bắc kỳ pha chút Cầu ông Lãnh
nghe nó vừa êm lại rất giòn
lăn lóc phục nàng ra chống nạnh
trước đường đem luật thách công an
.
Ta dân Quảng rặt dân vua cãi
mà trước phông em phải chịu sầu
em cãi đâu có thèm ngoái lại
dân phòng, dân phố sá chi nhau
.
Kỳ lạ bên ta em lụt lịt
cầm tay ta thấy có hơi run
mới trách vài câu em thút thít
mơ màng mù mịt mỏi môi hôn
.
Bắc kỳ thiệt bỏ ta ngày trẻ
Bắc kỳ lai quấn quít tuổi già
ta nói rứa còn em nói nhé
yêu nhau rồi chuyện đó như pha
.
Bắc kỳ lai bằng hai bắc thiệt
Quảng Nam chay sống miết một nhà
Những ai muốn Bắc Nam dị biệt
đều một phường bội bạc điêu toa
Giỗ cha đất khách
Giỗ cha hai vợ chồng mình
mâm cơm nho nhỏ một bình hoa tươi
cha đang trên mấy từng trời
hay cha cưỡi hạc xa chơi Niết Bàn
.
Ngày xưa còn mẹ lo toan
giỗ cha cố xứ bạn sang dặt dìu
bây chừ viễn xứ liêu xiêu
tàn hương ngồi ngó mâm nhiều hơn ăn
.
Ba mình không mấy ham văn
cày sâu cuốc bẫm thường hằng đăm chiêu
cả đời ba mẹ hẩm hiu
cả đời ba mẹ khổ nhiều hơn vui
.
Giỗ cha ở chốn phương người
nén hương thắp vội vắng người hàn huyên
mâm cơm không có láng giềng
bà con nên vẫn còn nguyên giữa bàn
Nguyễn Hàn Chung
(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)
©T.Vấn 2024