
Đêm Trắng – Tranh: MAI TÂM
Đơn giản nhất
Đơn giản nhất là ngồi xuống bên cầu
thòng cẳng xuống sông
rù quyến một bờ cong quê xứ
tóc tình quết vào khói sóng tê tê
.
Lại mơ hoang mớ hoảng nhớ mế nữa rồi
giấc nào cũng đầy rạ rơm quấn những cụm bèo
có bẫy gai củ ấu
chích vào nhớ thương những giọt máu ấu thời
.
Đơn giản nhất là niệm Bát Nhã Tâm Kinh
về thôi, về thôi sao đành kẻ ở
mặc những phù hư xứ người quạnh quẽ
mặc những phù hư
mặc những phù hư phù hư phù hư xứ người quạnh quẽ
.
Dằn dỗi túi thương vay không bao giờ trả được
món nợ lưu cữu
để chồng lấn nỗi niềm bi hoan của tuổi con nít con nôi
.
Đơn giản nhất là ngồi xuống bên cầu
thòng cẳng xuống sông
cho những con cá lòng tong mân mê ngón út
mà tưởng tượng bàn tay búp măng em ve vuốt
vô cùng trinh bạch phụng hiến rong rêu
Nghe lá khuya rơi
trong sân chùa Tịnh Luật
Tới ngủ với sư vài một bữa
Ô hay sư cũng ngáy như mình
Nghe chuông sư tịch mà ta thức
Sư thiệt bình an ta tệ kinh
.
Lá rụng lòng ta như cũng rụng
Lạ kìa sư vẫn ngáy vang vang
Chắc ta trần tục nên điêu đứng
Một tiếng khuya vèo cũng nát tan
.
Hồi nhỏ đi chùa mê tụng niệm
Ước ao được mặc áo nâu sòng
Cùng bạn đồng niên chơi trốn kiếm
Dại khờ đâu hiểu sắc hay không
.
Lớn lên đi học rồi vô trại
Lòng dẫu nam mô vẫn tạch đùng
Bạn cũ bên kia bờ chiến tuyến
Chiến trường chộ một tiếng xung phong
.
Bây giờ một gã thành sư trưởng
Hai kẻ gặp nhau một cúi đầu
Đời đạo sao còn như trước nữa
Duy còn tiếng ngáy khác chi nhau
.
Sư chắc vãng sinh về Cực Lạc
Còn ta không biết đọa về đâu
(Ở cõi Ta Bà ta thú thiệt
Mới cầm… hồn phách đã nghiêng chao)
.
Tới ngủ với sư vài một bữa
Mong người tiếp dẫn cõi muôn sau
Sao nghe tiếng lá sân chùa rụng
Là cái lòng ta như kiến bâu
Tôi ơi, đừng khát
Tôi ơi, đừng khát sông xa!
Sông quê biết mấy phù sa lở bồi
Sóng sông đâu cũng ít lời
Cũng rơm rạ quấn bèo trôi giạt chiều
.
Sông nào không sóng vì yêu
Không dan díu với ít nhiều bến sông
Bao giờ nắng đục mưa trong
Mà tôi hăm hở đèo bòng sớm trưa
.
Bấy lâu yên phận cày bừa
Mặc cho sông rộng người chưa bắc cầu
Tre già măng mọc nương nhau
Khát chi cho rạc mái đầu, tôi ơi?
Sông đâu cũng có thề bồi
Chẳng sông nào khứng chịu lời điêu ngoa
Tôi ơi, đừng khát sông xa!
Độ nàng đi đừng độ ta
Van cao xanh hãy độ nàng
ta quen bạc bẽo bẽ bàng từ xưa
độ ta chi nữa đã thừa
nàng còn như mụt măng tơ mỡ màng
.
Độ ta ngài chẳng độ nàng
ta đau như bị hàm oan cuộc mình
ai mà không muốn siêu sinh
nhưng ta lỡ mắc nòi tình sao cam!
.
Bấy lâu nấn ná cõi phàm
nợ nàng ta mới đeo ham tản thần
độ ta rồi cũng phù vân
độ nàng ta xuống mộ phần còn vui
.
Độ ta chỉ tổ mua cười
mấy tên lãng tử đười ươi giang hồ
độ nàng còn nhúm tro khô
cũng xin chánh niệm nam mô ta bà
.
Van cao xanh lượng hải hà
độ nàng đi, độ phàm ta ích gì!
Nguyễn Hàn Chung
(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)
©T.Vấn 2024