Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (30)

Bến Xưa – Tranh: MAI TÂM

Xứ xang

Tháng tận tôi về thăm mộ chí

Môi nhớ mùi thơm hương ổi ta

Con chim lẻ bóng trên cành khế

Nhìn tóc người xưa bỗng hót oà

.

Mẹ ra trước cửa đêm thường mộng

Em hắt hiu chiều thấp thoáng am

Tiếng kinh cứu khổ chừng lay động

Tiếng kệ u trầm nhói cuống tim

.

Ao cũ vườn xưa con chó lác

Giếng rêu nhà bếp vẫn điêu tàn

Thắp hương chú út buồn không khóc

Người về phương viễn nhẹ nhàng hơn

.

Mười mấy giờ thôi cờ đã khác

Hôm qua trách mắng bữa nay mời

Anh em nhà nẫu nhìn khang khác

Không tự nhiên như buổi thiếu thời

.

Người vẫn sa đà trong tiệc rượu

Học đòi quan cách tụng pho kinh

Người ở phương về như thiếu ốm

Thấy học trò xưa giật cái mình

.

Còn mấy lần thăm quê xứ nữa

Thương bao nhiêu nữa cũng quay đầu

Tưởng gặp quê rồi thôi nước mắt

Nào ngờ nước mắt lại càng sâu

Trả em cánh cửa

Của em em không thiết giữ

mở cổng thả gã đi rồi

gã gỡ bản lề cánh cửa

lò dò cõng cửa đi chơi

.

Nhớ em vuốt ve cánh cửa

thướt tha một bóng u hồn

hình như vết dao em cứa

bây chừ đã kéo da non

.

Em đã không thèm cất giữ

còn ai lưu luyến làm gì

gã đúng là tên hung dữ

nhìn hoài chỗ cứa nhíu mi

.

Gã ác, mang theo cánh cửa

đêm hôm trái gió trở trời

ngủ trong căn nhà trống trếnh

lấy gì chèo chống ma trơi!

.

Nhiều khi cũng muốn quay lại

trả cửa trao luôn cả chìa

để em khóa cài thật chặt

mỗi khi gió lùa cơn khuya

.

Trả rồi gã đi uống rượu

nàng đã cho gã ra rìa

gã không nợ em gì nữa

tha hồ tán tỉnh lia chia

.

Mà vẫn lo em quên khóa

thời nay trộm đạo hơi nhiều

gã thật là đồ tối dạ

dọn đường cho tên láu cá

còn vờ cao thượng tình yêu

Nguyễn Hàn Chung

(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)

©T.Vấn 2025

Bài Mới Nhất
Search