Nguyễn Hàn Chung: MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT (39)

Giả dụ làm sư

Chẳng lẽ nhìn em mãi

người ta sẽ nói mình

sư cũng mê gái đẹp

có khác gì chúng sinh

.

Nhưng không mê cái đẹp

sao con mắt biết nhìn

sao trái tim biết đập

sao bỗng người run lên

.

Biết cũng là xương thịt

biết sẽ là tro than

biết thì cũng biết vậy

một sát na quên liền

.

Sáng niệm kinh Bát Nhã

chiều tụng chú Đại Bi

hiểu vị lai quá khứ

vẫn không sợ A Tỳ

.

Không trách người cởi áo

khóc như mưa rời chùa

bởi vẫn còn lục dục

và thất tình như ai

 

Tiếng gọi

Gọi một tiếng cầm thú

cầm thú không trả lời

gọi một tiếng loài người

loài người vừa thất tán

.

Gọi em chiều chạng vạng

em về lúc nửa khuya

em về để chia lìa

những chập chờn ma mị

.

Anh gọi ra từng thứ

trong va li thời gian

những muộn mằn biệt xứ

anh không hề ăn gian

.

Gọi em như sợi thuốc

ám ngón tay sậm vàng

gọi em như độc dược

uống vào chưa kịp tan

.

Gọi đò sông lạnh tiếng

gọi sông đò mụ người

trận đời thua xiểng liểng

bó gối buồn thiu thôi

.

Vỏn vẹn gọi ngôi một

cũng vuột tay anh rồi

 Vai tôi buồn đã nắn gân

Vai tôi gân đã buồn rồi

Thẹn đau lời hứa suốt đời cõng em

Cánh tay gân guốc tráng niên

Bế em bụng dạ qua biền qua sông.

.

Bờ vai của một người chồng

Tới khi hạnh phúc làm ông rụi dần

Bây chừ tôi cõng phù vân

Được chăng hay chớ cũng ngần ấy thôi

.

Ráng lên buồn nhé vai tôi

Có rêm nhức cũng từng hồi đó nghe!

Cõng cha rời bụi măng tre

Năm nào về với suối khe đã gần

.

Vai tôi buồn đã nắn gân

Nguyễn Hàn Chung

(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)

©T.Vấn 2025

Bài Mới Nhất
Search