
CHÁY – Tranh: ANASTASIIA NAUMENKO•Ukraine (Nguồn: /joseartgallery.com/artwork)
Ai cũng bị cháy
Không ai
tránh được lò thiêu
Đàn ông cháy sém
những chiều khác nhau
Người cháy chậm
kẻ cháy mau
Cháy tang thương
những mái đầu bạc phơ
Khi vừa cháy đến
bài thơ
Tôi lanh tay giựt
mấy tờ vừa lem
Tự bạch
Bỏ thuốc năm mươi năm
húng hắng đêm phòng trọ
tự dưng lại thấy thèm
rít một quầng sáng nhỏ
rồi thôi dẫu mù tăm
.
Vẫn hoang tưởng tin rằng
câu thơ dù rúm ró
không bao giờ ra tro
dẫu cháy ba ngàn độ
.
Bọn văn đòi thế gian
đông như là kiến cỏ
bọn làm thơ điên điên
nhốt chưa đầy một giỏ
.
Ai rớt giếng giống mình
đều tri âm ta đó
Tách khuya
Anh rót khuya vào tách cà phê
bồng nhẹ em thả vào khói thuốc
bàn tay anh vẫn còn lực tuy có hơi run
những đường vân tay lờ mờ níu chặt
.
anh biết nếu buông ra
anh chỉ còn là một gã lao công già
quét nhớ thương trong khói thuốc
chổi là những câu thơ cùn trơ trất
cùn như đời anh khuya khoắt em
.
anh hớp từng ngụm nhỏ đen
bằng đôi mắt thao láo đêm mất ngủ
khói thuốc làm anh sặc sụa hắt hơi liên miên
vẫn không ló ra màu tình tự
.
anh liếm những giọt cà phê cuối cùng
hừng đông đã thuộc về cõi khác
tấm ra trải gường phẳng phiu
chỉ có mùi thơm hương cà phê là thanh thoát
ngấm vào khuya anh.
Nguyễn Hàn Chung
(Trích MÀU SƯƠNG RIÊNG RỚT)
©T.Vấn 2025