Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG GIÊNG 2025-(01)

Quê Hương Ngày Trở Lại – Tranh: THANH CHÂU

BÀI THƠ VẬY NỬA VỜI

Bão đầu năm nước Mỹ… “tiêu tán thoòng” hết trơn… Gió thổi bay mù sương…  “Sương như búa bổ mòn gốc liễu!” (*).

“Giời kêu ai nấy chịu!”, trùm mền lại cho yên!  Sông Tô Lịch có nghêng thì Fansipan mới đổ!

Nước nhà bỗng dưng nhớ!  Bây giờ sông núi sao?  Nghe nói mưa bên Tàu ngập tràn con sông Nhị…

Nghe nói con sông Lũy ở Phan Thiết cũng tràn.  Còi xe lửa hí vang… Ôi chuyện gì vậy hớ?

Bão nghĩa là nhiều gió!   Gió nghĩa là…trời ơi!  Nghe có gì đang rơi, khéo tường xiêu vách ngả?

Nửa đêm trong phố xá chắc trụ đèn rung rinh?  Nước Mỹ nước thái bình chỉ thảm thê giông bão…

*

Sáng dậy, nhìn Ông Táo, thương quá, sắp Tết mình – ba tuần nữa Ra Giêng, tình riêng nhang khói tiễn…

Ba lăm năm tê điếng…

Bài thơ vậy.  Nửa vời…

(*) Sương như búa bổ mòn gốc liễu,

     Tuyết dường cưa xẻ héo cành ngô!

     (Chinh Phụ Ngâm Khúc)

NĂM NAY THÁNG CHẠP THIẾU

Năm nay Tết sớm lạ nha!  Con nít người già ngơ ngác Tân Niên!  Buồn, vui, đều thấy nhãn tiền: năm mươi năm cái Tết mình tha hương…

Hai Thế Kỷ…chẳng chi oan:  kẻ vui công tác, người mang vết bầm:  người lên như sóng triều dâng, người thì gậm nỗi hờn căm làm người…

Lắm người tu, nói “kệ thôi”.  Nhà Thờ, Chùa vẫn những hồi chuông vang… Người tu ngó Tết, mơ màng, người không tu hứng hàng hàng lệ sa!

Xứ người, phố Tết phố hoa.  Người ta có lối, phần… ta có đường!  Cảnh kia là cảnh phố phường, sáng bình minh thắm, chiều hoàng hôn phai…

Người ta ai cũng là ai!  Trần ai cõi cát bụi bay cõi đời… Người già không thích rong chơi, trẻ con Tết chỉ ngày rồi cũng qua!

Đứa cháu Ngoại nói Ngoại à:  “Mùi nhang thơm quá, giống hoa ngoại trồng!  Ở đây có núi có sông, con lái xe, Ngoại với con vòng phố nha…”.

*

Ngoại hôn cháu, Ngoại nhìn xa:  Quê Hương của Ngoại vẫn là Đại Dương…

DÙ CHƯA ĐẾN TẾT MÀ HOA ĐÀO

ĐÃ NỞ BUNG RỒI…

Dù chưa đến Tết mà hoa đào đã nở bung rồi!  Đẹp biết bao!

Tất cả Niềm Vui trong chớp mắt!  Cầu mong đẹp mãi đến muôn sau!

Kỷ Nguyên Mới nữa, ôi là sướng!  Hà Nội – Sài Gòn tựa gấm hoa!  

Cẩm Tú Giang Sơn mình quá đúng, công ơn của Đảng đáng hoan hô!

Hoa Đào đang nở!  Nở mừng Xuân.  Ta thắng Thailand trận đầu năm!

Ta vững bước đi Đường Đổi Mới!  Ta thêm dân số, biết đâu chừng?

*

Muôn năm nước Việt!  Muôn năm vui!  Ra ngõ đầu năm nở nụ cười!

Trời đất nở hoa, Xuân Tứ Quý…Tương Lai Rực Rỡ nhé người ơi!

TỪ NAY MÌNH SẼ GẶP TRONG MƠ

Đã tám giờ hơn, còn tối quá,  Đèn đường đã tắt.  Phố mù sương.  Không ai đi cả.  Đời hiu quạnh.  Không tiếng chim kêu, vẫn não nùng… (*)

Nhớ lại anh Nùng trong Cải Tạo, giáo sư Sư Phạm hay cười cười… Anh không than thở điều chi cả… mà mắt anh buồn, không thấy vui…

Anh ra tù tôi cũng ra tù… Ga Tuy Hòa cùng ngắm cái Thiên Thu:  “Lệ ơi, về sống hay về chết?”.  Tôi ngó anh nhìn anh rất lâu…

Chưa xe lửa tới.  Hai thằng gậm, mỗi đứa bánh mì một tấc gang. Không nước mắm chan sao quá ngọt.  Sáu năm…Ngon quá:  Bánh Mì Ngon!

Rồi xe lửa tới.  Còi hu hú.  Rồi hú hơi dài, nó đứng yên. Khách xuống, người lên, xe chạy tiếp.  Tôi về Phan Thiết, anh Phan Rang…

Chào biệt bé con ly đá lạnh.  Chào Tuy Hòa.  Chào A 30!  Hai thằng một chỗ nhìn ra cửa: nhà cửa ruộng đồng…tất cả trôi!  

Đời ngược, mình xuôi, xuôi vạn lý.  Tôi ngó anh, buồn; tôi cũng như?  Anh gặp vợ con, tôi gặp Má… Từ nay mình sẽ gặp trong mơ?

*

Đoàn xe lửa tới Phan Rang rồi.  Anh xuống, tôi chờ xe lửa xuôi…Tay vẫy.  Chào nha!  Xe lửa hú.  Mình xa mình xa đời xa xa…

Anh sang Texas rồi anh mất.  Tôi tới Cali tôi sống còn. Anh của anh mất ngoài Hà Nội.  Em của tôi mất ngoài Đại Dương…

Sáng nay, trời tối, thơ tôi lóe… Đặng Vũ Nùng ơi…mình thật xa!  Nửa Thế Kỷ mà như chớp mắt.  Mặt trời?  Không phải!  Lệ người sa!

Tôi khép cửa cho trời tối mịt.  Tôi khép lòng tôi bài thơ này.  

 (*) Đặng Vũ Nùng, dạy trường Sư Phạm Đà Lạt niên khóa cuối, 1974-1975.  Anh cũng như tôi, giáo chức biệt phái… Anh ruột của anh là Đại Tá Đặng Vũ Ruyến, Giám Đốc Nha Địa Dư, ra Bắc, chết trong năm 1975, tại một trại tù ngay trong lòng Hà Nội.  Tôi nhớ anh, tôi hay đùa anh…”Anh là Đặng Não Nùng!”.  Anh và gia đình sang Mỹ năm 1992.  Tôi trước anh, 1989. Chúng tôi ra tù Cải Tạo năm 1981, từ trại cuối cùng A 30 Phú Yên, anh về Đà Lat ngay để đoàn tụ với gia đình,  tôi thì về Phan Thiết thăm Má tôi lần chót trong đời…

CHIỀU RƠI TRÊN ĐỒNG NỘI

TẠ CHỊ MỘT BÀI THƠ

Chị tôi ra nghĩa địa.  Chị được nằm bên chồng.  Mười năm hơn, nhớ nhung… bây giờ Chị toại nguyện!

Khói nhang vờn.  Tan biến.  Chị bay lên Thiên Đàng…Có thể đám mây vàng lát nửa tan biển lớn.

Bốn mươi năm sóng gợn biết bao rồi hoàng hôn?  Hơn mười năm Chị buồn… Thôi, Chị đi vui vẻ…

Người đưa Chị, đường rẽ.  Giọt lệ cũng vừa khô…Đây, mộ không nhấp nhô mà khỏa bằng xanh cỏ…

Đây lồng lộng núi gió… chỗ ở cũng chỗ về… cũng là chỗ chia lìa.  Ai qua cầu sinh tử?

Chị đã thành quá khứ.  Mỗi ngày một ngày xưa…  Tết, tới rồi, Giao Thừa, Chị lung linh.  Muốn khóc!

*

Ai bày chữ Tơ Tóc?  Tổ Quốc sao nhẹ hều!  Nhớ hình ảnh anh dìu Chị đi mười năm trước…

Chừ Chị đi, không bước… Chị đi xa, đi xa… Con hạc vàng ngậm hoa mơ hồ hai cánh khói…

Chiều rơi trên đồng nội… tạ Chị Một Bài Thơ!

NĂM MƯƠI NĂM BUỒN BUỒN NÓI NHẢM

Cali nắng chang chang, chim kêu vang thành phố!  Lạnh, đêm hoa không nở, ngày thì nắng, than thôi!

… mà đây, đó, đều vui.  Gặp nhau, cười, Năm Mới.  Nắng giống như lò sưởi… không phải trả tiền gaz!

Mỗi ngày, một ngày qua… kệ nó mà, mưa, nắng!  Có nhiều người thầm lặng, sống mong ngày qua ngày…

Chuyện đời mây bóng mây… Chân mày không ai nhíu!  Chẳng gì ta không hiểu, chuyện đời mây bóng mây!

*

Bài thơ tôi hôm nay bóng hạc vàng thiên cổ bay qua rồi trời nhớ nhường phù vân, bạch vân!

Nhiều, ít, có bâng khuâng, mơ màng cho có vẻ, thèm chứ ai có ghé nhẹ lòng như khói sương…

Thèm chứ những nụ hôn nở trong thời cổ tích, cam đành đời tịch mịch… không ngờ năm mươi năm!

CALIFORNIA SAU TẾT TÂY 2025

Sau Tết Tây hay chớ;  lạnh ban đêm, nắng ngày.  Mưa không muốn tới đây chỉ có sương mù tối…

Chán rồi, không muốn hỏi “Sa Mạc Là Đây Chăng?”.  Nắng, trời rộng thênh thang, sương, thành phố hẹp lại…

Vườn vẫn hoa vẫn trái… còn hơn Không Có Gì!  Người mình bỏ nước đi, tới đây có ba chữ…

“Năm mươi năm biệt xứ!  Năm mươi năm lưu vong! Ước mơ về số Không, Không-Có-Gì là Phật?”

*

Sau Tết Tây giụi mắt, một bài thơ không thơ!  Nhớ Hồ Dzếnh ngày xưa từng ngậm bút tư lự:

“Hỡi người tôi nói gì chưa, tôi đang sắp nói hay vừa nói ra?”.  Câu hỏi thật xót xa như câu ca dao nhỉ?

Nắng khô ran không khí.  Sương tỉ mỉ kết băng.  Một chiếc xe chạy ngang, tiếng băng tan rợn rợn…

“Con cút cụt đuôi!  Ai nuôi mày lớn?   

Dạ thưa Bà, tôi lớn mình ên!”.

Lòng nhủ lòng:  “Tâm yên!  Lạc đà qua sa mạc! Coi như đây Á Rập, coi như đây Ba Tư…”.

Đường cuối kia: Chân Mây.  Em!  Chân mày cong vút!  Thả mơ ra rồi chụp / cái bóng… thời Việt Nam!

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search