Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG GIÊNG 2025-(02)

Tragic Beauty Of Fire – Tranh: The Arts

NGÕ XƯA CÒN DẤU HÀI TRÊN CỎ

ÁO LỤA BỒNG BỀNH NẮNG NHỚ NHUNG

Còn mười ngày nữa Tết,

trời bớt lạnh, ấm rồi;

sáng nhìn nắng bốc hơi,

nhớ nụ cười ai, thật!

.

Hàng năm, lạnh “tích cực”

chỉ vào dịp Noel!

Khi năm Tây ra Giêng

thì ấm cho mình Tết!

.

Nụ hoa hồng màu biếc

sắp nở ra màu hồng…

Tôi ngó bên kia sông

mây bềnh bồng, thương lắm!

.

Áo dài ai bọc nắng

ôi ngày xưa ngày xưa!

Năm mươi năm… ngọn dừa

gió phù sa chải tóc!

.

Hình ảnh con đò dọc

lách khẽ con đò ngang…

Cái lạnh cuối năm tàn

nụ cười kia… Hoa Nắng!

*

Vườn nhà tôi thầm lặng

Nụ Hồng. Một Đóa Thơ!

Tôi không hái bây giờ

mà chờ Mồng Một Tết!

.

Nụ Tầm Xuân nở ra cánh biếc

Em Có Chồng Anh Tiếc Lắm Thay…

CẢM ƠN MÙA ĐÔNG

TRÊN THÀNH PHỐ NGƯỜI

Thời tiết Tốt!  Tốt thật!  Ban ngày nắng, ấm, thơm.  Chiều, tối lạnh, mù sương.  Mùa Đông mà, ở Los Angeles…

Thành Phố Thiên Thần không ai ghét vì thời tiết tốt thật tình.  Những người yêu Los Angeles đều làm thinh… vì người ta lo làm việc!

Mùa Đông đây không tuyết.  Mùa Đông đây đầy mù sương.  Nhiều con đường buổi sáng chưa nắng thấy toàn thơ…

Ai ai cũng bơ vơ, tự co ro cho ấm?  Rất ít cờ được cắm.  Thành phố có vẻ buồn!

Los Angeles khác Sài Gòn, khác vì nó trầm, lặng.  Sài Gòn chỉ Tết mới thưa, vắng / khi dân chúng về  quê chơi Xuân… 

Los Angeles thường làm tôi bâng khuâng khi tôi nhớ về Sài Gòn bất chợt.  Thành phố Quê Hương tôi năm mươi năm mang tên khác, thành phố đầy mùi nhang…

*

Mọi sinh hoạt của thành phố chắc đâu cũng như nhau.  Trầm lắng hay ồn ào xôn xao… đừng để ý!  Hãy làm việc như người Mỹ!  Hãy chơi như người mình!

Thời tiết đây tốt không nói trên đài phát thanh.  Thấy xe xếp hàng trong parking, vui mắt!  Đừng hoảng hốt vì không có xe thắng gắt.  Thấy người ta bắt tay nhau, vui chung!

Xe không ngừng giữa lòng đường như Sài Gòn thật lạ!  Thời tiết dễ thương, cuộc đời dễ thương theo!  Tôi lại muốn đăm chiêu nghĩ về Sài Gòn như thế…

KHÔNG LẼ TÔI ĐANG MƠ

GIỮA CÕI ĐỜI HUYỄN HOẶC

Trời nhất định không mưa!  Gió Santa Ana cứ nổi!  Rừng mở được nhiều lối, nhà cửa chẳng còn chi!

Người chết chẳng toàn thây… Hai mươi ba cái xác!  Trăm năm bảy tỉ bạc thành tro… tàn túa lua!

Nước Mỹ vẫn không thua:  đa phần có bảo hiểm.  Sáu tháng nữa, biệt điện lại hiện trên điêu tàn…

Đây không phải Việt Nam!  Không một ai bàn ngược.  Người giàu trời ban phước như Hilton Paris!

Báo đưa tin ngộ ghê!  Trời còn không nhỏ lệ:  bao điêu tàn ở Mỹ… chỉ là mưa bóng mây!

*

Dưới gót những đôi giày của diễn viên tài tử người ta thấy hoa nở!  Thấy và nhìn ngắm thôi!

Người nghèo ngắm mây trôi… qua núi, qua đồi… hết!  Dĩ nhiên ai cũng chết… nhẹ nhàng những bài thơ…

Không lẽ tôi đang mơ giữa cõi đời huyễn hoặc?

CON SUỐI RÓC RÁCH

Con suối không có tên.  Chỉ là một con lạch, chảy len đá róc rách… mà thành ra cái tên!

Con suối đó có duyên một thời tôi ở đó.  Những người tù thật ngộ:  thấy nước là… yêu thôi!

Ba tháng, lán trên đồi.  Ba tháng uống nước suối.  Ở đây không ai hỏi:  Mình ở đây bao lâu?

Một tháng đã qua mau.  Hai tháng đã chấm dứt.  Tháng thứ ba… có thật… hay rồi cũng thời gian?

Thét rồi như tro tàn.  Lòng người tù nguội, nguội… Con suối thì chảy tới, chắc tới chỗ khô queo?

Năm mươi năm buồn hiu, tôi nhớ con suối cũ… Bạn tù sống tứ xứ, đứa nào chết, thì thôi!

Đúng là đời-mây-trôi!

Đúng là đời-nước-chảy…

*

Vũng nước trong, buồn khuấy / thì nó đục phải không?  Tôi đang dạo trong rừng, quê người, bên vũng nước…

Chắc nhiều người đi trước / có dừng bước chỗ này?  Con suối ẩn trong cây, một vũng nước bên núi…

Rừng đây không chó sói, chỉ thỉnh thoảng có nai…Những con nai khoan thai dừng uống nước từng hớp…

Con suối chảy róc rách.  Vũng nước chỉ cau mày… Vài chiếc lá vàng bay.  Vài chiếc lá vàng bay…

SÔNG NÚI NGƯỜI TA KHEN BỞI ĐẸP

QUÊ MÌNH SÔNG NÚI… NHỚ THÊM XA

Nhìn lên núi, thấy núi

Nhìn xuống sông, thấy sông!

Núi… thì núi đầy tuyết

Sông… thì sông đầy băng…

Nước Mỹ đang mùa Đông:

Bắc Bán Cầu băng tuyết

Cảnh tuyết băng đẹp tuyệt

Ngồi trong phòng ấm, khen!

Ở đây không nhìn lên

Cũng không cần ngó xuống

Nhìn hình thôi, thấy ảnh

Ảnh – Bóng – Hình, lung linh…

Không thấy cảnh mông mênh,

Sợ lắm, nếu mở cửa

Không khéo mà hơi thở

Cũng đóng băng như sông?

Quê Hương là Núi Sông

Ở đây nhìn không thấy!

Sông quê nhà đang chảy

Núi quê nhà, mây bay…

TÔI LÀ CHIM XA RỪNG

THƯƠNG CÂY NHỚ CỘI

Nhiều năm trước bảy lăm, tôi là “người Đà Lạt” tôi nghe tiếng của thác / reo:  “Không có Cháy Rừng!”.

Tôi hỏi từng cây thông:  “Sao rừng mình không cháy?”.  Cây thông gió động đậy:  “Không ai muốn điêu tàn!”.

Sau năm bảy mươi lăm, tôi người “chế độ cũ”, qua nhiều trại rừng rú cũng không thấy cháy rừng…

Chế độ mới nhắc luôn: “Rừng còn thì đất còn, rừng còn thì nước còn; rừng còn thì đất nước còn.  Rừng mất thì mất đất nước!”.  Nghe thật là cảm động!

… Tôi ra tù chín năm… rồi tôi thành vong quốc!  Nghe nói rừng khô khốc vì… người ta phá rừng!

Rừng không cháy lung tung, chỉ đỏ từng bếp lửa.  Rừng thành nhà thành cửa…Rừng từng ngày tan hoang!

*

Tôi ở Mỹ:  ngỡ ngàng – rừng cháy như tờ giấy.  Những lâu đài mới thấy… năm phút thôi lửa trùm!

Nhiều người mặt có nhăn.  Nhiều người thôi kệ nó!  Những cái xe Cứu Hỏa làm việc rất thản nhiên…

Đa số người có duyên “vì có mua bảo hiểm”.  Thiểu số người dù hiếm sẽ có Xã Hội lo…

Đời sống giống như mơ.  Chỉ giấc mơ không giống!  Việt Nam thì vô vọng,  Mỹ cháy bùng  nguy nga!

Tương lai sẽ không xa:  Những lâu đài mới hiện!  Cánh rừng mới sẽ biến thành thắng cảnh phương phi…

Tôi, người Việt bỏ đi, nhớ câu Đà Lạt mãi:  “Lửa Cháy Rừng Điêu Tàn”, nhớ rừng thông bạt ngàn… không lửa chừ đã rụi!

Tôi là chim… xa rừng thương cây nhớ cội…

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search