Dã Quỳ – Ảnh: NTN
BÀI THƠ KHÔNG CHÚ THÍCH
Xưa, ở Đà Lạt, có con phố Duy Tân, hàng năm trời vào Xuân hoa đào nở đẹp lắm…
Đà Lạt mát và ấm, nhiều kỷ niệm nồng nàn. Cà Phê Tùng không sang, ai đi ngang cũng ghé…
Nhà hàng, con đưa Mẹ vào ăn phở, thấy thương! Phở Đà Lạt Bắc Hương… bây giờ thấy ở Mỹ!
Trên đường xa vạn lý, Đà Lạt bay như mây… như những người con trai xếp hàng sau cuộc chiến!
Bảng Duy Tân, gỡ, liệng, Ba Tháng Hai hiện ra…Giữa thành phố ngàn hoa… Hoa tàn. Và hoa rụng!
*
Không còn nghe tiếng súng, Đà Lạt vang tiếng loa. Khách sạn Thủy Tiên sa giọt mù sương quá thảm…
Dốc Duy Tân sáng sáng, bánh mì Winh Chan đâu? Đứa nhỏ đứng gãi đầu: “Má ơi! Ăn cơm độn!”.
Mười năm thằng nhỏ lớn. Mười năm, Cha mãn tù… Những tà áo phất phơ… đâu rồi em trường Nữ?
Đà Lạt đẹp nhất xứ…bất tri hà đào hoa? Tôi nhìn con số Ba – Ba Tháng Hai… ngộ há?
Hỏi người quen: Biển Cả! Tìm người thân: Ka T’ Em rồi. Ai vui chắc có cười. Ai buồn chắc có khóc.
Phố Duy Tân con dốc đi lên đâu hả Trời?
BÂY GIỜ TÔI CÓ VỘI CŨNG CHỈ CÒN CHIÊM BAO
Tôi thích con đường đó – Đường có hàng cây phong, mùa Hè lá phong hồng, mùa Thu vàng như nghệ. Mùa Đông… ngày như xế, mai chiều mình tôi đi… Lá phong đã bay về một nơi nào không biết! Tôi nhớ thời ly biệt, người Việt mình ra đi… “Đi Từng Đêm Càng Đông Dần!”.
Nó không phải đường phố dù nằm trong nội ô. Không người đi nhấp nhô. Không xe chạy tới tấp… Nó là chỗ ẩn nấp, của tôi, một tàn binh! Đây không trọng không khinh, đây không ai chào hỏi. Đây, đi hoài không tới – mà tới đâu, bây giờ?
Chỗ tôi ở ít mưa. Cuối năm thì có thể vài cơn mưa rất nhẹ qua thành phố, đủ buồn. Tôi thích nhìn sương vương trên những cành trơ trụi. Tuyết trổ hoa, chín bói, một đêm trăng Noel…có con bé bán diêm bật chơi từng giọt lệ mà nhìn ra thân nhân…Nó cầm tay cầm chân Ngoại nó và bay mất…Nó bay về xứ Phật, nó gặp Đức Chúa Trời? Con đường phong tôi ơi… đời đời phong là gió!
*
Tôi không hẹn, không có đợi ai trên đường phong. Tôi đang qua mùa Đông lòng bềnh bồng tháng Hạ, rừng rừng rừng xanh lá có màu riêng môi thơm…có chút nắng hoàng hôn… nghĩ như là Cố Quận! Ai kia bà ba trắng quần đen xắn bắt cua… Quê Hương tôi ngày xưa, bây giờ sương như khói! Bây giờ tôi có vội cũng chỉ còn chiêm bao!
TẠI SAO TÔI KHÔNG QUÊN
NHỮNG CƠN MƯA NHÈ NHẸ
Về lại con đường cũ… Bảng tên mới, em à! Tàn cây soan mưa sa thấy như là nước mắt!
Con đường cũ là thật – nó đã mới cái tên! Tại sao anh không quên những cơn mưa nhè nhẹ…
Những giọt mưa be bé, nắng bừng thành kim cương! Chắc tại anh quá thương Con Đường Xưa Kỷ Niệm?
Không thấy ai áo tím đi trên đường trong mưa… mà lạ sao cơn mưa nhỏ hoài và ray rứt?
Em! Người em đẹp nhất áo-buồn-bay-trong-mưa…
*
Đó, là một câu thơ? Sao lẻ loi lạc lõng? Sao chỉ như cái bóng… bong-bóng-bọt-xà-bông?
Em! Có nghe anh không tiếng mưa rơi tí tách lề hoa đường Đà Lạt mát và lạnh rưng rưng…
Em! Đâu rồi ngàn thông? Sao chừ là phố xá? Sao toàn là người lạ? Bà con mình thiên cư?
Ôi hình như như như… phấn thông vàng còn sót vướng trên tay anh buốt tóc em ngoài trùng dương!
Anh không còn được hôn sợi tóc nào nữa như lời anh từng hứa với em, ngón út ơi…
Con đường cũ không vui! Con đường cũ buồn lắm. Nhà Thờ chắc rét đậm, Cây-Thánh-Giá-Run-Run…
EM NÓI EM LÀM GIÓ
ĐI LÊN NÚI CHẢI MÂY
Em cầm cây lược ngà,
hỏi: “em đi đâu đó?”,
Em nói: “Em làm gió,
em lên núi chải mây!”.
.
Hai đứa cùng chào tay,
em đi, tôi đứng lại.
Hình như tôi đứng mãi
… đến khi tóc em về!
.
Tôi hái một đóa quỳ,
nói với em: “anh tặng”.
Em cười và im lặng,
hương và hoa, tóc bay…
.
Tôi nâng từng chút mây
đưa vào bài thơ nhỏ,
nhớ hôm em làm gió
bỏ tôi, cầm lược ngà!
*
Thế mà mười năm xa,
tôi qua nhiều đại hải.
không hoa quỳ để hái,
chỉ quỳ ôm… hoa mây!
.
Không có gì đổi thay!
Tôi nhớ em thật nhé…
Nhất là mái tóc rẽ
của em… đã mười năm!
.
Tóc em-mây-phân-vân,
gió ngập ngừng thủ thỉ:
“Ai biểu đường thiên lý,
cái lược ngà hóa sương…”
CHẢI EM TÓC BIẾC
MÀU TÌNH THỦY CHUNG
Nửa năm… không giọt mưa nào! Không là hạn hán mà sao nắng hoài? Lạ kỳ xanh lá không phai, xanh em vẫn tóc chải dài câu thơ! Em à, thơ… bỗng thành mưa chắc tuyết không tới trong mùa Giáng Sinh? Phải chi Chúa hiện thình lình, mình dâng lên chuyện bất bình xem sao…
Chúa trên trời, Chúa trên cao… Chúa trên tất cả, chỗ nào cũng trên… Có khi Chúa ở một bên Em, hiền hậu nhất và Em tuyệt vời… Chúa là sao không đổi ngôi, Em muôn năm vẫn một lời Kinh dâng… Noel, đêm cuối mùa Đông. Sau Noel lại mùa Xuân bắt đầu. Năm mươi năm chửa là lâu, Quê Hương – Niềm Nhớ… ôi cầu Hiền Lương! Chúa Trời, Chúa một tình thương, con người… chấp nhận con đường tử sinh!
Hòa Bình ơi hỡi Hòa Bình!
Chải em tóc biếc màu tình thủy chung!
EM ƠI NHẮM CON MẮT
MÀU XANH CỨT NGỰA XƯA
Hồi thuở anh làm Lính, mặc quần áo màu xanh. Em! Em đừng la anh, “Xanh, xanh-màu-cứt-ngựa”!
Xanh! Xanh chi lạ rứa? Chẳng phải xanh mộng mơ… màu của đám ruộng trơ sau mùa gặt còn rạ!
Màu xanh đó buồn quá! Đồng bào không ai ưa… nhưng mà vì “phe ta” nên mong sao hết giặc…
“Giặc” không “nói” tôi Bắc… mà nói là người mình, cũng dáng dấp xinh xinh, nói năng rất… lễ độ.
Quân ta thật là khó! Không biết tính làm sao? Mình không làm mình đau. Đồng bào cũng đâu muốn…
Màu xanh khoác, không sướng. Màu xanh cây lá rừng. Mình đánh giặc ngập ngừng. Mình thua giặc, ai biểu!
*
Tháng Bốn Bảy Lăm thiếu, phe ta lệnh đầu hàng. Lính Bắc rất nghênh ngang lùa lính Nam ra Bắc!
Tự dưng mình thành giặc! Áo quần xanh chó tha. Từng cánh đồng đi qua, xe lửa, lính nhìn xuống…
Sông Bến Hải phiền muộn lửng lờ trôi trôi trôi! Ta với Giặc, đều người, nụ cười nham hiểm thật!
Em ơi… nhắm con mắt… màu xanh cứt ngựa xưa!
TỪ MỘT DẤU CHẤM XUỐNG DÒNG
Em áo đỏ giống chiều nay, trời ráng đỏ (thường hoàng hôn thì còn chút nắng vàng). Ngó em hoài, thương em quá, bâng khuâng. Biết em đi ngang đây không chỉ một lần… nhưng anh thấy yêu em vì-em-áo-đỏ! Màu của đa số lá cờ… cờ bay trong gió – gió hoàng hôn con trăng tỏ như lau!
Tôi đang nói với em mà như nói với người Tàu – Tàu Đài Loan, Tàu Đất Liền, giống hệt! Tôi yêu em năm châu chưa ai biết… nhưng chiều nay em chắc biết Tôi Yêu Em!
Tôi Yêu Em! Tôi chưa dám nói thêm.
Sẽ mai mốt, nếu em còn áo đỏ!
*
Ngàn kiếp trước tôi yêu người con gái đó.
Ngàn kiếp sau, còn lại đây bài thơ!
Không có ai đợi cũng chẳng có ai chờ…
Bởi nhớ thương giống như con đò không chở khách
… mà đậu hoài nghe lau lách một bờ sông!
*
Bài thơ này có một chấm xuống dòng…
rồi hai chấm…
rồi nhiều hơn hai chấm…
tình càng sâu, nghĩa càng đậm: Anh Yêu Em!
Em áo đỏ, em cười duyên
bờ liễu đứng soi mình sông nước chảy!
Em mà nhìn thấy
Em Trong Gương Chắc Em Đỏ Hường Hai Má!
Tình Yêu có màu xanh – xanh hơn đồng lúa.
Tình Yêu có màu đỏ – áo em bay rực rỡ buổi Hoàng Hôn.
Anh hôn em, tóc em, cho em hoảng hồn:
“Ai đếm hết triệu triệu sao trời em nhỉ?”.
NỤ HOA QUỲ CHẾT ĐUỐI
Nụ hoa quỳ ai hái mà ném giữa dòng sông?
Nước phải chảy vòng vòng… sợ hoa quỳ chết đuối!
Mây trên trời bay, mỏi, chỗ nào đậu? Vớt hoa…
Tôi, trên bờ xa xa, không biết bơi, buồn quá!
.
Cảm ơn những con cá không động chạm đến hoa…
Cá nối nhau lượn lờ mong đưa hoa vào bến.
Thương quá, mây cứ quyện, gió nâng niu, nước trôi!
Kiếp hoa hay kiếp người, giữa trời… mây, sóng, gió…
.
Làm hoa thì phải nở. Làm hoa thì phải duyên.
Số kiếp là nhãn tiền. Nam Mô A Di Phật!
Tôi đọc Kinh, nhắm mắt, sợ lắm chớ, hoa trôi…
Tôi, cũng người xa xôi, lỡ làng đường Cố Quận…
.
Lâu rồi, như thuyền đắm, biết mình phận lênh đênh,
Rất nhớ Chu Mạnh Trinh… một nòi tình trôi giạt…
Một Quê Hương mất mát, giọt nước mắt không khô.
Thương quá đi nụ hoa… ai hái…sao ném nó?
*
Bờ sông con sóng vỗ. Lòng tôi gió thì thào.
Tôi nhìn mây trên cao…Xung quanh bao la nhớ…
Đà Lạt hoa quỳ nở, trời sắp vào mùa Xuân
Hồn sông núi rưng rưng… Phấn thông vàng… ai thấy?
BÁO TẾT CHÀO XUÂN
SỐ TẤT NIÊN
Đêm đã qua đêm, ngày đã mới. Hôm nay, hai tháng nữa Noel. Năm qua, năm cũ, rồi năm hết… Báo Tết chào Xuân số Tất Niên!
Mở cửa trời Thơ, ngày khá lạnh. Mùa Đông… Texas tuyết bay bay. Miền Đông chắc chắn băng bay khói, ở đó nhìn đâu cũng trắng đồng…
Người ở miền Tây chưa đến nỗi xuýt xoa than thở rét-nàng-Bân! Mà thôi, bốn cõi đây là Mỹ, nóng lạnh luôn là nỗi xốn xang!
Mở cửa trời thơ… đường vẫn sáng. Đèn đường còn sáng, chửa ai đi. Vài người làm sớm chờ xe bus. Đời sống yên bình… chẳng có chi!
Ai cũng đã xong ngày bỏ phiếu. Buồn vui, im lặng, để Trời lo. Chừng năm phút nữa nghe chuông sáng. Không có gà, không tiếng ó o…
*
Nước Mỹ dễ thương! Yêu nước Mỹ! Người già, trẻ nhỏ, nói như nhau! Chim mừng buổi sáng không quên hót. Cỏ cũng xanh… xanh, biếc một màu!
Giờ chắc… Việt Nam tàn bếp lửa. Đêm bắt đầu khuya, ngủ nhé cưng! Tôi nói với ai, không biết nữa… Năm mươi năm rồi… câu chúc suông!
Nhà Thờ vừa mới ngân chuông sáng. Có lẽ ở Chùa sắp mở Kinh… Đâu cũng dễ thương như nước Mỹ. Nhớ quê… tôi có xót xa mình!
Năm Mươi năm rồi Tổ Quốc ơi! Tổng Bí Thư tôi đẹp nụ cười: Ông nói Kỷ Nguyên Này Phải Mới! Phải Thay Thể Chế… Để Dân Vui!
Tôi rất tin yêu lời Lãnh Đạo… trăm năm có Đảng, nửa trăm năm… mà hai Thế Kỷ, ôi là ngộ, tin tưởng, thương yêu… vẫn nói thầm!
Trần Vấn Lệ
