Một Góc Trời Đà lạt – Ảnh: NTN
ÁO BÀ BA EM PHƠI KHI NÓ ĐẦY NƯỚC MẮT
10 năm! Mười 5 nhỉ! Em chờ anh thế này, bao nhiêu đám mây bay mỗi ngày… qua trước ngõ!
Tại ông Trời làm gió, em biết không phải anh!
Tại bầu trời quá xanh mà em biết mây trắng!
Anh à, mưa hay nắng, 10 năm em chờ anh! Sóng hồ Xuân Hương long lanh…có thể là em khóc!
Em hiểu chữ Cô Độc có nghĩa là Một Mình. Em hiểu Buổi Bình Minh là Ngày Mới Hy Vọng.
Ôi 10 năm em sống như màu áo bà ba… Có khi áo đầy hoa, có khi là nâu, xám…
Bạc màu thì… thành trắng. Bạc tình? Chúng ta không! Anh à, anh cái vòng của vầng trăng Rằm đó…
Anh cũng là luồng gió nhân dân mình bày tỏ từ ngày xưa ngày xưa: thống nhất là giấc mơ!
Thống Nhất Vui Cả Nước:
Lậy Trời cho chóng Gió Nồm,
cho thuyền Chúa Nguyễn thuận buồm xuôi ra…
*
Em rất nhớ ông Tản Đà. Em nhắc hai câu này mà khóc: “Ba Vì Tây Lĩnh non xanh ngắt, Một giải Thu Giang nước vẫn đầy!”.
Áo bà ba em may…Mười Năm Rồi, Anh Thấy! Ôi chao dòng sông chảy…anh anh anh anh… biển khơi!
Áo bà ba em phơi khi nó đầy nước mắt.
Áo bà ba em cất để dành… thắp nhang Anh!
GIÓ LẠNH MỚI BAY NGANG
Sáng mùa Đông, nhà không mở cửa. Cũng không ai nhóm lửa mừng ngày! Chim hết rồi, cũng mười hôm nay. Người ở lại với những cây đào không lá!
Chắc không có em học sinh nào tả / Sáng Mùa Đông Trời Lạnh Giá Ra Sao. Vườn ở đây không có hàng rào, gió tự do cứ ra vào chỗ trống…
Hai chữ Tự Do, ôi chao cảm động! Tượng Tự Do ở New York rùng mình… ba Thế Kỷ rồi đâu có thấy rung rinh? Ngọn đuốc sáng từng đêm đêm sao hiện!
Sáng mùa Đông… người người lười biếng. Xe bus vàng sẽ chạy, chín giờ hơn… Học trò xếp hàng leo lên đi đến trường. Mẹ đi làm nail thì chờ xe bus khác…
*
Sáng mùa Đông chắc không ai đi lạc, nhưng biết đâu có cái xác khô queo. Hai chữ Tự Do dành cho cả người nghèo…có cái chết hồn bay theo tiểu thuyết!
Ba tháng mùa Đông cũng có hôm bầu trời xanh biếc… mà lạ lùng không thấy ai làm thơ! Thi sĩ chết, chắc nó cũng không ngờ… hai chữ Tự Do chỉ nằm trong bài thơ đẹp nhất!
Gió lạnh mới bay ngang
Tiếng cửa gương rung lên bần bật.
CŨNG ĐÀNH VẬY MỘT BÀI THƠ ĐỂ HÔN
Bạn tôi email khoe: “Em mới vừa đi chợ, em mua về một mớ…Anh biết mớ gì không?”.
Tôi hồi âm: “Bòn bon?”. Bạn đáp: “Anh nói đúng! Em sợ em lạc lõng mất tuổi thơ của mình!”.
“Hôn em nhé, bình minh… Hôn thời mình xanh tóc!”. Email… viết để chọc. Chúng tôi có buổi mai!
*
Buổi mai, buổi đầu ngày. Buổi đầu đời đáng nhớ, khi Má đi về chợ, mua cho con bòn bon…
Má tôi rất thương con, thương cả bạn của nó. Ngày xưa không giàu có, con nít thích trái rừng…
Những thứ không phải trồng chỉ nhọc lòng leo núi, người ta bán “trôi nổi” cho con nít ăn vui…
Bạn tôi đã già rồi, tôi cũng không trẻ nữa, sáng nay bạn đi chợ, khoe, tôi chỉ đoán liều…
Không ngờ thứ mình yêu / thuở, cái hồi, thơ dại, lâu rồi, còn, còn mãi! Mới mua chắc là tươi?
Tôi dán một nụ cười. Chắc bạn cười, có lẽ? Trưa, trời nghiêng nghiêng xế… Tôi chờ thấy hoàng hôn!
Chúng tôi email thường và thường thì như vậy. Ôi thời gian nước chảy! Ôi thời gian hoa trôi…
Đà Lạt của tôi ơi, mùa bòn bon đang chín… có ai lên tới đỉnh núi Bà nhìn xuống không?
… thấy Phan Rang như rồng, thấy Nha Trang như cọp, thấy rừng như… thoi thóp. Tan hoang và… tang thương!
CUỐI THÁNG MƯỜI MỘT HAI KHÔNG HAI BỐN
Đã Hạ Tuần Mười Một, lại sắp Tết nữa rồi… vẫn chưa thấy tháng Mười… chắc lịch in bỏ sót?
Tháng Mười tháng-hạnh-phúc… mà hạnh phúc như mây, mình lỡ quên đưa tay nên mây đã bay mất?
Cũng có thể trời đất quên một chặng thời gian và tháng Mười lang thang không biết đâu ghé lại?
Tháng Mười đi mãi mãi như con thuyền vượt biên! Trời biển kìa mông mênh, người vô duyên… ráng chịu!
Tháng Mười Một đành thiếu cả triệu người Việt Nam…
*
Bên bờ Thái Bình Dương, tôi ngó lên cuốn lịch. Mười tờ lịch đã rách, ghép lại… không tháng Mười! (*)
Bạn tôi ngó tôi, cười, chắc thấy tôi ngơ ngác… như “ngô đồng nhất diệp lạc, thiên hạ cộng tri Thu”?
Bên tai, gió vi vu… tàn Thu rồi, lạnh thiệt! Mùa Đông đang ôm riết… từng nhánh cây sầu đông!
Năm mươi năm nửa vòng của một trăm năm nhỉ? Tại sao hai Thế Kỷ, đầu, cuối, năm mươi năm?
Tháng Mười, tháng ước mong chưa bao giờ thấy tới. Mùa Xuân mùa mong đợi, Việt Nam ơi… dễ thương!
Tôi thấy buồn vương vương, lẽ nào trong con mắt? Giọt nước sắp nhỏ giọt cho đầy thêm biển sông?
Má ơi Má có lòng hãy nằm yên dưới mộ con sẽ về như gió bay qua ngang bờ tre…
(*) Việt Nam có cuốn phim nhan đề là “Bao Giờ Cho Tới Tháng Mười” tôi không nhớ phim được sản xuất năm nào… Tôi xin lỗi bạn đã đọc bài thơ tới dòng này.
TÙNG NGHĨA MƯA ĐÀ LẠT NẮNG
Tùng Nghĩa mưa, Đà Lạt nắng, Tưởng như gần lắm…
thế mà xa!
Đường có ngả Tư, ngả Ba.
Người hẹn người hôm qua, mai, mốt!
Điều an ủi: chúng ta cùng một nước,
Bắc hay Nam, đâu cũng Nước Non mình…
.
Trời Đà Lạt nắng, nên xanh.
Trời Tùng Nghĩa mưa, nên có màu ảm đạm.
Năm mươi năm rồi hoa quỳ vàng nở, tàn, xanh, xám,
tạo chân mây đen xạm lạ lùng…
.
Đà Lạt thì… những giọt sương trong
kết nhau lại thành dòng tuôn xuống thác.
Thác Cam Ly, thác Datangla, thác Prenn…
ngân nga rừng thông!
.
Thông còn ít,
lòng người cũng bớt
nhớ thương nhau đầy vơi buồn vui!
thấy trong thơ thường có chữ Ngậm Ngùi!
.
Nếu nụ cười là thể hiện Niềm Vui,
anh gửi xuống em bài thơ đầy những lời thương nhớ
như cái thuở mình đi chơi rừng chỉ sợ
thấy con nai đi lạc mà thôi!
.
Em ơi em ơi những ngọn núi, dãy đồi,
những cánh rừng…
chập chờn mây, sương, khói…
anh nhớ thác Gougha bong bóng nổi
mưa chạm vào…vỡ như muôn sao sa…
Hãy coi là chuyện đó, hôm qua!
MÙA ĐÔNG ĐANG QUA TRƯỚC CỬA
Mùa Đông… năm nào cũng có. Cũng tới, sau mùa Thu tàn! Những con di điểu bay ngang để lại thênh thang băng giá…
Cái quen bỗng thành cái lạ… mà hàng năm, đó, thành thường! Thấy ai cũng có vẻ buồn… Good Morning là khói tỏa!
Mười Một là tháng đầy nhớ: Sắp rồi Lễ Thanks Giving! Rộn ràng phố xá Giáng Sinh… kéo dài tới đầu năm mới!
Kìa cây, hai hàng chới với, rung rinh, run rẫy gió đùa… Có người nói tuyết nở hoa… nhìn xa nhìn xa… hết nói!
Cháu tôi đi mua giấy gói tấm lòng tình nghĩa Noel! Bạn bè, anh chị không quên, chắc cũng đang làm như vậy?
*
Người Việt mình lòng nát bấy, quê nhà và quê khắp nơi. Quà trao một chút Niềm Vui… Ngẩn ngơ đã hai Thế Kỷ…
Giải Phóng năm mươi năm nhỉ? Đã ba Thế Hệ như đùa! Hiện tại toàn chuyện ngày xưa… mai nhắc lại là Cổ Tích!
Mùa Đông… ban ngày tối mịt, và đêm nhúc nhích từng đêm! Nhục nhã rồi sẽ có thêm… tới khi trái tim ngừng đập!
Cỏ nghĩa trang người ta cắt. Hàng hàng bia mộ… đếm sao! Nhà văn Mai Thảo đâu nào, nói cho đời nghe mấy tỉ!
CHIỀU ĐI QUA THÀNH PHỐ NÀY
Chiều đi qua thành phố này… là những đám mây bay bay… Lạnh không níu được mây đứng lại, lá sót còn vài chiếc trên cây…
Chiều đi qua thành phố mùa Đông, ai yêu ai mà không nói Vô Cùng? Thì lá rụng cũng đành úp mặt, lá thẹn thùng vì hai đứa hôn!
Vài con chim bay về thành phố, chúng trở về đậu dưới mái hiên. Ngôi biệt thự mây viền kẽ ngói. Chiều tối rồi, chim ngủ qua đêm…
Mai, thành phố, mây qua buổi sáng… Nhà ai kìa, cửa sổ màn buông. Mây lấp lánh trên lòng tấm kính. ngón tay nào còn để dấu trên gương?
Anh đừng sẽ là mây phơn phớt, em muốn anh là một chân trời, mình đứng vững hay mình ngồi xuống, tới hoàng hôn tình luôn có đôi!
Anh cứ hỏi sao em tóc mướt, phải chăng anh hơi thở nồng nàn? Em sẽ trả lời anh bằng ngón út, sống mũi anh đùa chút mây tan…
*
Hãy thủ thỉ những lời tình tự, mười, mươi năm, nữa, tụi mình già, thành phổ này mình xa không trở lại, nhớ thì buồn, mây bay bay xa…
Thành phố này rồi mai rồi mốt, đường mình đi mà cây không theo. Sao không nhớ hàng cây không lá? Mình lại về… hay mây buồn hiu?
MÃI MÃI EM LÀ O THIẾU NỮ
Mãi mãi em là O Thiếu Nữ
lòng thơm như một nụ Hoa Hồng.
.
Mãi mãi anh là Mây Viễn Xứ
nhìn đâu cũng thấy được Non Sông!
.
Từng câu thơ vẽ hình em nhé
tỉ tỉ tình vương ngọn gió đồng…
.
Đồng nội chân mây buồn thẳm thẳm
thế mà giọt lệ chẳng sao đong…
.
Và em thì chẳng sao quên được
có lẽ nơi nào cũng có trăng?
.
Có lẽ vì sương vương nhánh liễu…
bầy cò bay bay kìa mênh mông!
.
Bầy cò bay bay qua ngọn núi
đêm nay trăng chắc ngủ trên rừng?
.
Trăng như người Lính xưa hầm hố
xoay trở cũng vừa cái thớt lưng!
.
Nhè nhẹ mà đi không dám động
nghe trong tim nở đóa hoa hồng…
*
Nghe trong thơ nở Tình Yêu Dấu
Và nhớ em từ hoa Hướng Dương!
BÀI THƠ TRONG GIẤC MƠ
Khi quỳ trước Chúa, Phật… người TA cầu-nguyện-xin: “Cho con sống nhân tình, sống-yêu-thương-để-sống”.
Cầu-nguyện-xin Hy Vọng được Phật, Chúa… cảm thương. Hai ngàn năm biết ơn… Chúa, Phật… thương người lắm…
Mùa Đông lạnh mà ấm. Nhà Thờ, Chùa nguy nga. Đêm Noel nở hoa muôn tỉ sao lấp lánh!
Cô bé bán diêm lạnh, bật từng que diêm hơ…Rồi bay vào trời mơ, nó gặp Bà Ngoại nó…
*
Ôi từ đó, từ đó… lòng tôi đầy Tình Yêu. Không còn sáng còn chiều chỉ còn đêm cầu nguyện!
Cái cổ em quyến luyến mây trời bay tóc thơm. Bà Ngoại mở tay ôm đứa cháu từ trần thế…
Nhìn nhân gian diễm lệ, tôi hôn từng vì sao. Sao trên cờ chiêm bao – chiêm bao nào cũng đẹp!
Trần Vấn Lệ
