MẸ CỦA TÔI MUÔN NĂM
ĐỪNG AI NGĂN TÔI NHỚ
Hàng năm cứ tháng Năm, nhớ chớ Ngày Của Mẹ. Không ai ngăn giọt lệ NGÀY DÀNH CHO MẸ MÌNH!
Ngày đó, từ bình minh đã nghe tiếng chim hót, chuông Chùa như chỉ rót xuống bàn tay từng người…
Chuông Nhà Thờ cũng rơi… rơi từ sáng đến tối, từ trong ngõ lầy lội đến đại lộ thênh thang…
Không phải ngày huy hoàng. Quả thật chưa ai thấy… chỉ Mẹ đi như chạy lo cho Ba đi làm…
Khi cái xe bus vàng đậu lại, Mẹ dẫn tới hai đứa con đứng đợi, Mẹ gửi theo nụ hôn…
*
Hạnh Phúc, người ta… buồn? Tôi thấy người ta khóc! Mẹ tôi và Tổ Quốc của tôi ơi! Xa vời…
Anh, chị, cũng thế thôi – chúng ta đều đi lạc vòng tay của Âu Cơ! Chúng ta đều trẻ thơ, không ai không nhớ Mẹ!
Tổng Thống Ngô Đình Diệm kể: “Tôi theo Đạo của Cha nhưng mỗi Giao Thừa qua theo Mẹ đi Lễ Phật…
… tôi không, không thể ác đàn áp các Thầy đâu!”. Ngô Đình Diệm vò đầu của mình buồn chan chứa…
Thôi! Tôi nói như rứa! 21 tháng 8 một chín sáu ba đó: Sài Gòn – Bàn Thờ – Phật ngổn ngang…có Trái Tim Bằng Vàng Thầy Quảng Đức không nát…
Trên những cánh đồng mạ lời ca còn vang vang:
“Mẹ còn, con ăn cơm với cá! Mẹ mất không ai kho cá cho con ăn…”.
Mẹ! Mẹ của tôi Muôn Năm
đừng ai ngăn tôi nhớ!
JE PENSE DONC JE SUIS
Ba hôm, trời trở lạnh: cả nước Mỹ đều run! Nhiều người rất “anh hùng”: đổi mùa, trời mới thế!
Những người đó… mặc kệ: cứ mặc áo không tay… để thấy chút bờ vai êm êm như bờ biển!
Có người làm chim én xỏa tóc cho gió tung, cho thấy nụ môi hồng nở ngoài hoang đảo mộng!
Nghĩ ngợi: trong cuộc sống, người ta luôn “số nhiều”, ít người rất “đáng yêu” (con số này ít thiệt!).
Tôi thèm nhìn biển biếc… cũng thèm cánh tay trần các cô gái thanh xuân gom mây thành sóng bạc…
Thơ Hoàng Trúc Ly phổ nhạc, tôi. nghe có người hát: “Hôm nay con gái đâu nhiều thế? Những cánh tay tròn như cánh chim…”.
Những cánh gà chiên tròn, cắn nhẹ, giòn… Thơm phức! Bốn ngàn năm khổ cực… ước có lần… như mơ!
Ba mươi tháng Bốn vừa qua, Việt Nam mình như thế! Bàn thờ hình Cha Mẹ, nhìn hoài… thấy rưng rưng!
“Dĩa gà chiên ngon hơm?” không nghe Mẹ Cha nói… Ba cây nhang tỏa khói ba vòng Bắc Nam Trung!
*
Ba hôm nay không đợi, trời trở lạnh buồn. Buồn. Tản Đà nói Nước Non. Biển đó… Bao nhiêu Nước?
Người ta khóc, hứng được / Nước Mắt Của Mình rơi! Biển… Nước biển đâu có trôi, chỉ sóng xô, ràn rụa…
Hàng phi lao đầy gió…
Mẹ Cha trên bàn thờ…
Hương thời gian… thơm tho!
Màu thời gian… trong vắt!
VÃN CẢNH CHÙA MÂY BAY NẮNG BAY
Nắng lên không mấy chốc. Chim về đậu kiếm ăn. Chim cũng biết chậm, nhanh, chúng vội vàng nhặt nhạnh…
Nắng lên mà vẫn lạnh. Mây đang ùn xa xa… Rồi mây tới mái nhà. Nắng và chim bay hết…
Một ngày mong không thiệt. Nắng chỉ giả đò thôi. Những đám mây đang trôi… mà hình như đã đứng.
Mùa Hè chưa thấy nóng… có lẽ muốn vào Thu? Ba, bốn ngày âm u, đôi khi ù ù gió thổi.
Tôi ngồi im như nói với hai đầu gối mình. Hai Thế Kỷ chông chênh, năm mươi năm… bìm bịp! (*)
Người Việt mình tiền kiếp có những lầm lỗi gì? Chùa, mái ngói xanh rì, rong rêu từng tiếng mỏ…
Nhà Sư mở cửa ngõ, một mình, vào…quét sân! Từ lúc Tiểu rồi Tăng… quét cái sân chưa sạch!
*
Tôi nói gì? Lãng nhách! Năm mươi năm Việt Nam. Mưa chưa sạch lòng Tham. Nắng – Sân, Si… còn Nghiệp?
Tôi vào Chùa, Sư tiếp chén nước trà trong veo. Sư nói đây Chùa Nghèo xin Thí Chủ thông cảm…
Khói trên bàn Phật xám một khoảnh trần… trần ai. Tôi ưỡn ngực, chắp tay: Xin Mời Thầy… Mô Phật!
Chúng tôi, chuyện còn mất, ngẫm ngợi điều Sắc, Không…Không xa, vẫn lòng vòng chuyện mất, còn, hiện hữu…
Tôi chào Thầy, xin kiếu. Chút công đức, chút lòng. Thầy đưa tôi sang sông. Con sông đầy ái niệm…
Thầy ghé chậu hoa tím / ngắt vội một cành hoa: “Tiễn Thí Chủ đường xa, chút quà này… lưu luyến!”.
Thầy thấy tôi bịn rịn, vén nắng cho mây bay… Chim sà xuống một bầy. Sân Chùa vài lá rụng…
Nắng gờn gợn như sóng lăn tăn tiếng chuông chiều…
(*) 1975: Thế Kỷ 20. 2025: Thế Kỷ 21.
30 tháng Bốn 1975 đến 30 tháng Bốn 2025: chẵn chòi 50 năm!
BA MƯƠI THÁNG BỐN
Em ơi có biết / chuyện gì hay không? Sáng nay nắng hồng… bỗng dưng mưa tới!
Cơn mưa không đợi, lại thu vén thôi! Mới sáng trưng trời… Trời ơi tối mịt!
Chim vừa ríu rít… lại bay lại bay! Buồn ơi sáng nay! Quê nhà cũng vậy? Vườn cây động đậy, trái tim rưng rưng…
Việt Nam phá rừng, mưa đâu chỗ nấp? Nam, Trung và Bắc, ôi Bắc Nam Trung!
Học trò chắc mừng / được tắm giữa lộ? Những người nghèo khổ, chỗ trọ tranh thưa…
Than mãi không thừa, sống như là chết. Niềm vui mất biệt / chỉ vài trộ mưa…
Mưa…Mưa…Mưa…Mưa… Không mưa, mong mỏi. Mưa rồi, viên sỏi / cũng xót cũng xa…
Biết mà nước TA, đất trời không thuận, người dân lúng túng, khói cây nhang bay!
Quan viên chắp tay / tỏ bày lòng dạ… cái lòng gian trá, Chúa, Phật tự nhiên?
Thi sĩ phát điên / nói gì văn sĩ! Tiền kiếp là khỉ… đúng là Darwin! (*)
Bùi Giáng làm thinh / từ ngày ổng chết?
Nguyễn Du thống thiết…Đoạn Trường Tân Thanh:
“Hoa trôi nước lặng đã yên, hay đâu Địa Ngục giữa miền Trần Gian!” (**).
Thơ ôi Tiếng Vang / Từ Ba Đình dội… Sáng trưng bỗng tối , buồn quá Việt Nam!
Ba Mươi Tháng Bốn hiên ngang, quân TA cờ Đỏ sao Vàng, hoan hô! Mọi người mở miệng ra Thơ! Mọi người vuốt mặt mịt mờ Tương Lai.
Ai ai ai ai bởi tại ai / làm ra nông nỗi chuyện này Nước Non?
(*) Thuyết “nhân bản” của Darwin: Tiền thân con Người là Khỉ. Vì nhu cầu sống, con Khỉ Lao Động. Nhờ có Lao Động, con Khỉ thành con Người.
(**) Nguyên văn thơ của Nguyễn Du.
TIẾNG VỌNG TỪ TRÁI TIM
Hương thời gian thanh thanh
màu thời gian tím ngắt… (*)
Có không một-sự-thật:
Hương Sắc của Thời Gian?
.
Có không một âm thanh
chưa rõ tròn hay khuyết…
Vẫn kìa, một vầng Nguyệt
có khi khuyết khi tròn…
.
Ờ nhỉ, những nụ hôn
những nụ hoa có giống?
Em có là giấc mộng
tôi chợt thấy đêm qua?
.
Đêm qua có nụ hoa
nở ra hương thơm ngát
tôi tưởng gió bay giạt
ống quần Mỹ A em…
.
Cái tên lãnh duyên duyên
người dệt ở Châu Đốc
biết bao đêm đã thức
vì đôi chân Tiên Nga…
.
Biết bao cuộc can qua
biển dâu và xương máu
cái màu trăng vẫn đậu
xuống cánh đồng Tháp Mười…
*
Hương thời gian thơm ơi
cái vành môi em đó
chim vành khuyên nho nhỏ
nho nhỏ lời buổi mai…
.
Em chớ không có ai
có mùi hương có sắc
có màu huyền mơ tóc
mươn mướt rừng tràm xanh…
.
Có em và có anh
có bài thơ yêu quý!
Từ rừng Bồng Lai nhé,
mình bay về Thiên Thai…
.
Màu… thời gian cũng bay
hai bàn tay em nhỏ!
Hương thời gian trong gió
thơm lừng em hai vai…
.
Mình bay về Thiên Thai…
mình bay xa Sa Đéc
mình bay ra Phan Thiết
mình bay lên Lâm Đồng…
.
Non Nước là Núi Sông
em – Quê Hương Hương Sắc…
Màu thời gian tím ngắt
Hương thời gian thanh thanh!
(*) Thơ Đoàn Phú Tứ
TÔI QUÊN MÌNH MẤY TUỔI
ĐÂY KHÔNG LÀ LIÊN KHƯƠNG
Hôm qua, 1 tháng 5, không có Lễ Lao Động. Người ta vẫn kiếm sống, đi làm để kiếm ăn…
Tôi, dừng bước lang thang, kêu ly đen bèo bọt. Cô bán hàng vuốt tóc, rót cà phê nửa ly…
Ra hành lang, ngồi lỳ. Tôi, nửa giờ ngắm phố. Gần đó là cái chợ có người ra kẻ vào…
Tôi không có bạn nào / để nhâm nhi tâm sự. Mỗi giây một quá khứ. 30 tháng Bốn xa…
Nửa giờ… cũng trôi qua. Bọt bèo và khói thuốc. Tôi như nai-nẻo-thuộc, ra parking, vi vu…(*)
*
Ngày hôm qua âm u.
Hôm nay như mùa Thu / đang có rồi, lạnh lắm… Ai cũng mặc áo ấm, tôi cũng như… trần ai!
Không nghĩ tới ngày mai (vì ngày mai chưa tới). Tôi thản nhiên không đợi / bài thơ này thành… thơ!
Có thể trời sắp mưa. Người ta lại vuốt tóc? Hàng cây con phố dọc, tôi thở dài… Ngó ngang!
Thơ tôi… là khói nhang / ai thắp ngoài nghĩa địa. Ngày đầu tháng Năm né / gió mưa ngày hôm qua!
Tôi thở khói thuốc phà,
tóc ai dài như suối.
Tôi quên mình mấy tuổi,
đây, không là Liên Khương…
(*) Thơ Huy Cận:
“Nai cao gót lũng sương mù / xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về… sắc trời nhàn nhạt dưới khe…”
NHỮNG TIẾNG BUỒN XA NGÁI SƯƠNG MỜ BUỔI MAI SƯƠNG
Ngồi thật lâu mới nhớ: Hôm Nay Một Tháng Năm! Đầu mình có vết nhăn? Còn đau? Còn đau lắm?
Ngồi lâu… mình chờ nắng? Chờ 10 giờ mới ngày? Mình là thảm hoa bay khi mặt trời đậu xuống?
Hay tôi nhớ đồng ruộng, đây đó những hố bom? Hay tôi nhớ đỉnh non, mù sương sáng thường tụ?
Hay tôi nhớ muông thú / rập rình rừng cỏ thưa? Ờ nhỉ những cơn mưa / hồi nửa khuya trăng hiện…
Có thể… Thời lính chiến, của tôi, từng bước đi… Có thể… Thuở Xuân Thì / của tôi đầy gai góc?
*
Thơ tôi, tôi chép, vọc / như trẻ con vọc bùn!
Thơ tôi, như lối mòn… cỏ non chưa thấy ngọn!
.
Em ơi, em, cái nón / em đội che thời gian, che của tôi tháng Năm / để tôi buồn tháng Bốn…
Tháng Bốn không ai muốn / nó có vậy, một ngày… bao nhiêu chuyện đổi thay / từ màu cờ sắc áo…
Từ tiếng kêu ảo não / của con chim vành khuyên, nó buồn đến không chuyền, nó buồn đến kêu mãi…
Những tiếng buồn xa ngái / sương mờ buổi mai sương!
TRƯA LĂM SAO TRỜI CHƯA HẾT SƯƠNG
Nắng chẳng bình thường, thương quá nắng
Hàng cây thiếu nắng thấy mà thương…
Mùa đang không biết Thu hay Hạ,
Chạm nhẹ trên vai chiếc lá vàng…
.
Không lẽ đã Thu? Mình chẳng đợi
Chẳng chờ chi những giọt mưa đâu!
Khép bâu áo thấy ran trong ngực,
Thơ đó… cho chàng được một câu!
.
Rồi sẽ bài thơ không có hẹn,
Ai kìa, ai thế, áo dài bay…
Năm năm, có thể mười năm nữa
Nhớ lắm bàn tay… năm ngón tay!
.
Nhớ lắm cánh đồng khi lúa trổ
Bông ơi bông lúa đứng nghiêng đầu!
Quê Hương, thèm chớ tình thân ái
Chạm mặt thôi mà, biết nhớ nhau!
.
Tôi mở lòng tay. Không có nắng
Cũng không bụi phấn vướng bao giờ…
Đường xa cố lý thành thiên lý
Không lẽ thơ là một giấc mơ?
Trần Vấn Lệ
