Trần Vấn Lệ: NHỮNG BÀI THƠ THÁNG NĂM 2025-(02)

Sài Gòn tháng 5 – Tranh: saigoneer.com

LỤC BÁT ĐAN THANH

Thì ra… em chẳng nhớ anh!  Một ngày, mới đó, bình minh, đã chiều!  

Một ngày, lâu quá, bao nhiêu lần anh mở máy, em yêu mịt mờ… Một ngày nắng, chớ không mưa, mây trên núi giống bài thơ sắp làm.  

Lá thì vẫn lá xanh lam có khi biêng biếc vàng vàng như hoa, chắc con bướm có tưởng là chỗ anh đang ở ruộng cà vậy thôi?

Một ngày rồi!  Một ngày rồi… Bốn phương mà một mặt trời về Tây?  Em về Bắc, không về đây? Em từ Miến Điện em bay Đại Hàn?  

Con đường mà em đi ngang em đâu cần thấy thênh thang thế nào… Em lên Bắc Cực thì sao? Lạnh em xám má hoa đào của anh!

Bài thơ sắp chớ chưa thành, mặt trời lặn anh một mình với thơ? Một mình anh với thẫn thờ, với đèn phố rọi xuống bờ cỏ khuya…

Thì ra có lúc không dè tình yêu là mộng bay về chiêm bao!

TÓC THỀ EM BUÔNG THẢ

BỜ VAI HOA PHƯỢNG RƠI

Tháng năm… năm nào cũng / nóng đến nỗi phát run!  Nóng đến nỗi lạnh lùng… vì không ai tâm sự!

Mặt trời… mặt trời đỏ.  Cái chảo lửa trên không.  Có thể có cháy rừng… hàng năm đều như thế!

Vẫn phải sống ngạo nghễ… sau Ngày Mẹ tới Cha…hai vòng ôm đã xa / thì bày con tự liệu!

Nhiều khi nhờ chữ Hiếu / người ta thấy mát lòng… tự nhủ còn con sông / để đứng nhìn ra biển… 

Thương những người lính chiến – họ vẫn mặc áo dày, vẫn đi đó đi đây… vẫn bầy chim di điểu!

Trái đất tròn hay méo / ở cái miệng người ta!  Nhâm nhi một hớp trà… rồi phì phà cọng khói!

Thương còn nhờ tiếng nói:  sáng sáng chào hello,  ít nghe chào buổi trưa… vì thưa và thưa thớt!

*

Quán cà phê bất chợt thấy bạn chợt đi ngang… nhích nhẹ cái chân bàn, đưa bàn tay ra níu…

Vắng bạn thì phải hiểu:  Bạn mình đâu có còn… Hồ Thành Đức dễ thương, chuyện cười anh… mất thiệt! (*)

Năm mươi năm trôi miết / dòng sông… sông Quê Hương!  Năm mươi năm sầu thương, mùa Hè mà đóng đá…

Tóc thề em buông thả / bờ vai hoa phương rơi…Tóc thề em biết cười / tiếng cười xưa khúc khích…

(*) Hồ Thành Đức, họa sĩ có nhiều kỷ niệm vui với anh em, vui nhất là anh có tài kể chuyện cười… vang dội!  Anh mất ở tuổi 85.  Anh bỏ bạn bè để đi theo chị Bé Ký má-sấp-nhỏ tạ thế trước anh một năm…

NẮNG KHÔNG KHÔ 

NGHĨA LÀ NẮNG ƯỚT

Nắng không khô nghĩa là nắng ướt!

Nói tào lao mà nói được dị nha!

Ai biểu em mười bảy tưổi ngang nhà,

lòng anh nở muôn hoa chào đón!

.

Em thừa biết kiếp xưa anh là bướm

rất hồn nhiên bay giữa cánh đồng

nhà quê mình đâu cũng thấy sông

mơn trớn núi đi vô cùng trời đất…

.

Có con bướm bay tìm hạnh phúc,

nó là anh và anh đã gặp em…

Anh bay theo em theo một đóa hoa sen

anh gặp Phật, Phật cười anh lẽo đẽo…

.

Em hiện hữu, tại sao anh thiếu

một câu chào, một cái vòng tay?

“Thập Kỷ Luân Giao”… trời không có mây

anh lại có dấu hài em để… nhớ!

.

Mười bảy tuổi, người ta đi bộ

mười bảy tuổi , người ta đi đò…

Mái trường xanh màu xanh ngói mơ

Em suối tóc mộng huyền anh cứ chải…

.

Ông Trời đặt làm chi cái tình trai gái?

Yêu… dấu chiều chỉ có một đường sương

Thương với nhớ đầy sông đầy đại dương

Em đầy ắp trong tim anh hồi trẻ!

.

Ông Trời khiến anh đi làm chiến sĩ

chiến đấu với chính mình khi em sang sông

khi em để bên nay đồng ánh hồng hai má ướt

rất nhiều ngày anh phơi nắng không khô!

*

Rất nhiều khuya con trăng cũ bỗng mờ

Anh mấy tuổi em vẫn hoài mười bảy!

Những vần thơ của anh bay nhảy

Em nhảy dây trong mộng cũng là Thơ!

Dám lắm nha ngày mai có mưa,

tóc em ướt, mắt em ướt, áo dài em cũng ướt…

HAPPY EM MOTHER’S DAY

Cái nắng!  Trời ơi là cái nắng

Mới vào mùa Hè nắng muốn nung:

phơi ly nước lạnh mười lăm phút,

nâng nhẹ lên môi:  nóng thấu lòng!

.

Có gió… nếu mình trong bóng râm

thì nghe mát mát giống còn Xuân…

còn không nghe nữa là im lặng,

không để vào thơ chữ não nùng!

Tôi nói.  Em cười.  Em giống Phật,

từ bi đến độ nắng như mưa!

Phải chi em đến từ ban sớm,

nắng sáng, chiều, trưa… chỉ nắng thừa!

.

Thừa của mùa Xuân, Xuân rất cũ,

rất ngàn năm có thể rất xa…

hồi mình chưa có trong trời đất,

em tượng hình muôn thuở nụ hoa!

.

Lúc đó… anh còn duyên cát bụi

anh chưa vướng nghiệp một chinh nhân,

(mà chinh nhân chắc là anh chết,

em ngậm ngùi em sống nhớ nhung!).

.

Cái nắng hôm nay là nắng lạ!

Nắng nhắc người ta nhớ sáng mai,

là Ngày Của Mẹ, em là Mẹ,

em của anh mà!  Em-không-ai!

.

Ngồi xuống nhìn anh dạo bút hoa:

Happy em! Tóc cứ chan hòa…

Anh pha từng nhúm hương vào mực,

thành dáng em ngàn muôn thướt tha!

TÔI ĐI VÒNG TRÁI ĐẤT

VƯỜN CÚC EM SƯƠNG VƯƠNG

Đà Lạt xuống Trại Mát / chỉ bảy cây số thôi…Nhiều người nói xa xôi, ít người đi xuống đó…

Tôi xuống hoài, tại nhớ… ai đâu có thèm lên, nói Đà Lạt chông chênh, em té không ai đỡ…

Ôi ai cái chữ nhớ… nhỏ, dài như lá ngo, bứt, ngửi thì thơm tho, đâm vào ngực… đau lắm!

Tại ai mắt thăm thẳm / cho người ta nhớ thương… Tôi xuống ngắm trời sương, ngắm cái vườn hoa cúc…

Nhiều khi nhớ mái tóc, nhớ con suối Thái Phiên, nhớ bờ liễu nghiêng nghiêng,… nhớ ai hiền như Phật!

Nhiều khi buồn chất ngất… sao người ta như hoa, bao nhiêu người đi qua / mù sương… còn buốt buốt?

May… không có ai “phượt”… để chụp hình với ai!

*

Bây giờ, tôi, đường dài / hình như đã tới cuối?  Chưa chỗ nào đắm đuối / tại mình… vẫn ngày xưa?

Người ta ơi, giấc mơ…chi mà hồi mười bảy?  Hai sừng trâu chưa gãy, em không lớn phải không?

Vườn em, cúc em trồng, hoa hồng hồng trên má…Giai nhân đều thế cả, em hơn… còn môi son!

Có hôm tôi mỏi mòn, nhắm hai mắt cũng nhớ… thấy người ta đi bộ trong khu vườn bao la.

Thấy người ta, thấy hoa – hoa cúc vàng trong nắng.  Có cây thông đứng ngắm, phấn thông vàng tóc xanh!

Ôi chao là mong manh câu thơ tình hồi đó… Nhớ ca dao “cắn cỏ / kêu trời”… Kêu Trời, Trời không nghe…

Rồi biết bao mùa Hè, tôi nằm trong Cải Tạo… nhớ chiến trường vết máu, nhớ trường lớp học trò…

Em à, con đường Thơ:  Đà Lạt về Trại Mát.  Tôi đi vòng trái đất… vườn cúc em sương vương…

EM ƠI MÀU KỶ NIỆM 

ÁO TRẮNG SÂN TRƯỜNG XƯA

Tôi đi ngang trường học, gặp giờ học trò chơi.  Đứng nhìn các em vui và tôi nhớ… nhớ lại…

… những ngày xưa thân ái bây giờ… xa quá xa.  Đà Lạt nắng nở hoa và mưa hoa cũng nở!

Thầy đi, các em ở bây giờ đều chân mây!  Chân mây, Thầy dừng đây, các em, Quê Hương hả?

Tất cả, đều xa quá!  Đông, Đoài… mây trắng trôi!  Ngàn năm như thế thôi, bạch vân thiên tải… mãi!

Trước mặt tôi, trai, gái, tuổi thơ hồn nhiên sao!  Nghĩ nhảm:  nếu mưa rào, hoàng hạc bay… lên núi!

Đời người bao nhiêu tuổi?  Các em, ôi, ngàn hoa!  Đà Lạt của tôi mà!  Đà Lạt xưa nay vậy…

Chuồn chuồn bay, bay đấy!  Nó buồn nó mới bay?(*).  Tôi bẻ từng ngón tay, các em ơi… hồi ấy! 

Đời bình yên ai khuấy cho nó hết bình yên?  Tôi nhớ núi Lâm Bian.  Tôi nhớ thông Đà Lạt… 

Tôi nhớ xuống Trại Mát, tôi nhớ ngược Damrong…”Đến đây là chỗ rẽ của lòng…” (**).  Tự dưng ứa nước mắt!

Ai ơi, ai Cầu Đất, ghé Xuân Thọ giùm tôi, thấy ngôi trường trên đồi… (xưa rồi… nó còn, mất?).  

Ai hồi xưa xanh tóc, đi xe đò vi vu… Đà Lạt nắng, mưa, sương mù… từng trang thơ… Ai biểu?

*

Đời trăm năm tôi hiểu lòng mình xanh đại dương…Nếu tôi không ngang trường… coi như đời mặc kệ?

Mặt trời nghiêng bóng xế… Đà Lạt tôi khói lam… Đây không Bùi Thị Xuân!  Đây không Trần Hưng Đạo…

Tiếng buồn xưa tiếng sáo… Tiếng lòng nay… rưng rưng!  Con sáo bay qua sông, trời có vầng mây tím…

Em ơi… màu kỷ niệm, áo trắng… sân trường xưa…

(*) Ca dao:  Bay bay kia cánh chuồn chuồn, khi vui nó đậu, khi buồn nó bay…

(**) Cũng ca dao:  Chàng về Đại Lược, thiếp ngược Kim Long, đến đây chỗ rẽ của lòng… 

KHÓC ĐI CƯNG 

MƯỜI NĂM YÊU QUÝ

Hai cây đào muôn năm nở hoa…

Anh đi đâu mười năm vắng nhà,

con chó buồn hiu trông thấy tội

nằm đây mà nó ngó đường xa…

.

Đường không ai.  Toàn xe thiết giáp

toàn mây và đôi khi có mưa!

Mười năm chẵn hay hơn thêm nữa?

Có ai đo được sự mong chờ!

.

Người ta nói Một Tuần Học Tập,

người ta đùa hay đời đảo điên…

Mười năm nhỉ… hai cây đào trổ

rồi tàn hoa bay bay cái Duyên!

.

Em khóc như trời mưa bóng mây

Bóng mây tan sao nước dâng đầy?

Con sông cũ ngàn năm nó cũ,

Con chó buồn sủa trăng khơi khơi…

.

Hai cây đào mười năm mười mùa

mùa Xuân mà đâu phải mùa thơ?

Em cứ ngửa bàn tay ra hứng

bóng anh nhòa như mưa… mưa… mưa…

Trần Vấn Lệ

Bài Mới Nhất
Search