Bình Minh Trên Hồ Xuân Hương – Ảnh: NTN
MỘT GIÂY PHÚT ỨA NỤ HÔN CHÀO
Có một buổi mai rất đổi mừng! Ngày chưa ai dậy… đường song song, xe đi làm hết từ ban tối để mặt trời lên ở hướng Đông!
Ôi mặt trời lên Mặt Của Duyên! Của em thôi đó! Của riêng Em! Người yêu tôi vẽ bằng tia nắng nhìn tóc em vờn một cõi Tiên!
Có thể Bồng Lai gần Phú Hội hay Prenn… hay là Gougha… hay Cam Ly… cũng là Đâu Suất. Đà Lạt em à, thương lắm nha!
Có thể tôi nghe đang chóng mặt – tuổi đời người Lính chẳng bao nhiêu! Bây giờ buổi sáng tôi không nghĩ… lát nữa đời tôi “đã” buổi chiều!
…
*
Chắc chắn nắng lên khô nước mắt – những giọt sương trời khóc nửa khuya… những giọt mưa trời mưa tháng Chạp… tháng muôn năm cũ hẹn không về!
Người Yêu! Tôi khép bài thơ sáng… Tôi sẽ thế nào, chẳng biết sao. Tuổi đã gần trăm tôi đánh đổi một giây phút ứa nụ hôn chào…
RỪNG RỪNG THẾ NÀY LÀ THƯA THƯA LẮM

Rừng như thế này / là thưa, thưa lắm… Ai chửi ai mắng mà nỡ phá rừng? Ai bảo đừng đừng / tại sao cứ phá? Phá đi? Cho thỏa / những bài diễu văn! Non nước ngàn năm, rừng chừ như vậy…
Mới nửa Thế Kỷ mà rừng thế này! Khi xưa, rừng dày, bây giờ thưa thớt… Cây còn như cột… rồi sẽ cưa đi… đem về kinh kỳ xây biệt điện gỗ? Miền Bắc, rừng có sao không phá rừng… Miền Nam miền Trung… người Thượng nhìn, khóc. Cũng là Tổ Quốc coi như ổ chim! Thú rừng vắng tanh, suối trào nước mắt… Tội nghiệp những thác, những ghềnh Thiên Thu!
Ngươi không có đầu? Hay tim hóa đá? Nhìn cây ít lá, không thấy buồn sao? Nai lạc đồi cao phải vào lũng thấp… Nỡ nào núp, núp… giương súng, đùng đùng… Phá cái mênh mông. Phá rừng. Phá hết! Đốt rừng, cây chết, tương lai về đâu? Nhớ chớ những câu:
“Nai cao gót lẫn trong mù
xuống rừng nẻo thuôc nhìn Thu mới về
sắc giời nhàn nhạt dưới khe
chim bay lá rụng cành nghe lạnh lùng…
Thơ Huy Cận lùng bùng lỗ tai ngươi hả? Hãy cầm thơ thả, nhìn đi nước trôi! Nước xuôi về xuôi, con người ngạo, ngược, sống phần mình được đếch nghĩ tới dân… Cái gì cũng cần, trừ “Cây kim sợi chỉ!”. Năm mươi năm chưa phỉ, đòi tới muôn năm! Đời ngươi bao lăm? Nhang kìa… Nghĩa Địa!
*
Nhìn Rừng. Ứa lệ. Vuốt ngực. Máu tuôn. Nhìn xuống… nỗi buồn sâu như địa ngục! Nguyễn Du vuốt tóc đã than ra sao? “Hoa trôi nước lặng đã yên, hay đâu Địa Ngục giữa miền Trần Gian”(**). Đoạn Trường Tân Thanh… bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân… khóc với ta?
Không muốn nói ra nhưng tôi đã nói! Ngươi có quyền hỏi: “Mày! Mày là ai?”. Người Thượng ngồi nhai trong miệng củ sắn… “Rừng ơi Thương Lắm! Rừng ơi Cái Rừng! Xin xin đừng đừng xin đừng phá tiếp…”.
Thời gian còn kịp cái Ác bốc hơi. Dân đã tới nơi Cái Vách Dựng Đứng! Thơ không đổi giọng: Toàn Dân Đứng Lên Phá Xích Phá Xiềng Vào Kỷ Nguyên Mới!
Rừng ơi sống đợi Cây Non Đâm Chồi!
(**) Thơ Nguyễn Du, Đoạn Trường Tân Thanh
COI NHƯ XE QUA ĐÈO RÙ RÌ
Con chim song cửa(*) / buồn thuở nào đâu… Sao không bồ câu hỡi con chim nhỏ?
Em tìm nhánh cỏ / về lót ổ chăng? Ta gửi em trăng / về nhin bóng Nguyệt…
Con chim bay miết / ta buồn, chim bay… Bóng chim như mây / có tan có hợp…
Nghĩ thầm mai, mốt / thấy chim bay về…Nhớ sao sơn khê / lối mòn lau lách…
Nhớ tiếng đạn giặc / xé rừng. Cũng bay… Từ Đông sang Tây / xoáy tròn trái đất…
Trái tim ta chật / tiếng đạn, tiếng hờn… Tiếng nào cũng sương / mơn mơn những tối…
Đường xưa lầy lội / con vạc vẫn đi… con người vẫn lì / oán thù quyết trả…
… về cho Ba Mạ… những người sinh con!
*
Ngọn núi Thái Sơn / nằm đâu hỡi Mạ? Con sông, sông Cả / chảy qua tỉnh nào?
Con sông ai đào / hai bờ sim tím…(**). Tiếng chim ngất lịm / người Lính vô danh…
Mong manh mong manh… Câu thơ Tạ Ký / trái ổi xá lỵ / em cầm cắn đi…
Câu thơ, mấy khi, không nghe ai nhắc, mình thì se thắt… / thôi thì nhắc chơi…
“Hay là anh đến /
dòng mắt em xanh /
mong manh mong manh /
nửa chiều sơ nguyện…”.(***)
Bóng chim tan biến… lòng còn sơn ca…
(*) Bốn chữ này của Hoàng Anh Tuấn.
(**) Ca dao: “Muốn uống nước ngọt lên ngọn sông đào; muốn ăn sim chín thì vào rừng sâu!”.
(***) Thơ Tạ Ký, khổ cuối của bài Sơ Nguyện.
BẠN TÔI NGUYỄN ĐÌNH THUẦN
Bạn tôi, Họa Sĩ Nguyễn Đình Thuần, chín hai tuổi rồi… nghe mỏi chân! Bạn nhắn: từ nay thôi kết bạn… để lòng thư thả khỏi bâng khuâng!
Rất lâu tôi chẳng về thăm bạn. Santa Ana tình xa tình xa… Rất nhớ! Cũng gần trăm tuổi chẵn, đất, trời, đâu cũng cõi người ta!
Người ta, người mình, đang tứ xứ, từ bảy lăm chừ, ai trẻ đâu? Còn sống chẳng qua còn phải sống, còn xem con nước chảy qua cầu!
Phạm Tăng… rất buồn khi ở Ý, có bài thơ đẹp nhất hai câu: “Người đi độ trước mình đưa tiễn, đến lượt mình đi vắng một người”.
Ờ nhỉ, chúng ta đều lẻ bạn, chim bầy vẫn có chim mồ côi… Kìa trên dây điện giăng đường phố, có con chim buồn. Nó lẻ loi!
Trạng Trình biết chuyện ngàn năm trước, cũng biết ngàn sau nó thế nào… Ông đã mất đi như cát bụi lặng lờ trong một giấc chiêm bao!
Nguyễn Du! Nguyễn Du nhiều đoạn trường. Tân Thanh lạc lỏng tiếng mù sương… Bất tri tam bách dư niên hậu… Ai nhớ ngân giùm một tiếng chuông!
Cõi người ta cõi người ta phôi pha… Bạn tôi có lẽ thuốc đang phà? Đưa. tay nắm vuột làn không khí, vuốt ngực thơm chăng một hớp trà?
Nghĩ bạn, nghĩ mình, hai đứa giống tuổi chừ tuổi hạc tuổi chơi vơi, còn bâng khuâng biết còn dương thế, còn thế còn thời thế thế thôi!
Chắc rất tĩnh tâm khi bạn nói: Từ nay thôi kết bạn nha nha! Phạm Hiền Mây(**) cũng nha nha nhá… mà Phạm Hiền Mây ở rất… xa!
Hiền Mây, Sài Gòn, thơ với Phật, Nguyễn Đình Thuần, Mỹ, mộng cùng tranh… Tôi hiền hậu mà, cơn bão nguội… nhớ Tầm Vu (***) lắm… bóng trăng xanh!
(*) Họa Sĩ Nguyễn Đình Thuần có FaceBook, nhiều người xin kết bạn, hoảng hồn, Nguyễn Đình Thuần khai thật đã 92, không còn thời gian. Ai biểu, tôi không biết!
(**) Phạm Hiền Mây là Nhà Giáo (nghỉ dạy sau 10 năm gắn bó), làm thơ và viết văn về đạo Phật, ở Thành Phố Hồ Chí Minh, có tác phẩm xuất bản tại Mỹ và Việt Nam, rất dễ thương khi dặn dò ai đều nha nha nha…
(***) Bên Tàu có Bến Tầm Dương, thấy trong thơ Bạch Cư Dị, bên mình thì có làng Tầm Vu, tỉnh Long An, ca dao có câu: “Gái Tầm Vu ba xu một đứa, trai Thủ Thừa cỡi ngựa lên mua. 3 xu hồi xưa giá trị lớn lắm có thể không chàng trai Thủ Thừa nào mua được gái Tầm Vu. Mong lắm thay!
MÂY ƠI GIÓ THỔI BAY VỀ BẮC
CHẦM CHẬM CHO TÔI NHẮN MẤY NHỜI
Hôm nay sao? Trời mưa hay nắng? 7am, mặt trời chưa lên! Mặt trời hôm nay ngủ quên? Có thể lắm vì đêm qua nóng thiệt. Mùa Hè mà, con dế mệt… không than! Trăng tỏa ánh vàng, mặt đường sáng chóa…
Hôm nay, ngày Tự Do nước Mỹ… cũng là ngày Lễ Lớn của năm, ai cũng nghĩ mình là công dân… và công chức thì cứ yên tâm dậy trễ. Khi mặt trời lên, lên cao, ngạo nghễ, nếu có mưa phùn thì đẹp biết bao nhiêu!
Ngày Tự Do có sáng có chiều…có thong thả dắt dìu đi phố, Mẹ Cha già thấy mình được nhỏ, con cháu cười… vì chúng đã Công Dân! Sẽ bắt tay nhau, sẽ nói chào mừng. Sẽ hỏi han: Ông, Bà, khỏe chớ? Rồi hỏi lại… giống như mình trả nợ. Một ngày Vui như Tết, dễ thương ơi…
Em của anh à… Michigan mây trôi, đây với đó… đường xa vợi vợi, anh nhớ em đi hoài chưa tới một ngày vui ngồi chải tóc cho em…Hai bàn chân ngà của em anh không quên / hôn từng ngón, hôn không bao hết!
*
Ngày hôm nay! Ngày Juneteeth! Ngày hôm nay… Ngày-Lính-Ngày-Xưa. Nhân ảnh mịt mờ… mả mồ lốp ngốp. Quê Hương mình mùa mưa… lộp độp, tiếng mưa hòa với tiếng phong linh… Gió Nồm réo từng mảng rừng xanh thương tật. Người ta phá rừng. Người ta xây cất… những ngôi nhà bóng loáng verni! Juneteeth bỏ đi… bỏ hết nhé… mùa Thu lá rụng! Anh nhớ em mơ hồ cái bóng, nhớ lại thơ Hàn Mạc Tử, buồn hiu: “Ở đây sương khói mờ nhân ảnh, ai biết tình ai có đậm đà?”.
Chấp nhận đi xa, chấp nhận mất mát…Nếu gặp nhau, mình hôn nhau đến ngạt, mình khóc vùi, mình Hạnh Phúc, mình lau… những giọt lệ của mùa mưa rả rích… Sẽ không có chuyện gì cần giải thích. Mà giải thích chi? Một ngày như mọi ngày… Kiếm cho được niềm vui thì nhìn cờ bay Đất Khách! Nói như Hồ Dzếnh: “Mây ơi gió thổi bay về Bắc / chầm chậm cho tôi nhắn mấy nhời…”.
Sông đã đổi! Núi đã dời. Lòng người lý tán…
QUA CUỘC ĐỜI BỒNG BỀNH ANH SẼ VỀ BÊN EM

Em ơi hàng năm nhớ / cảnh Nước Non thế này… Trời nước mấy hàng cây… đứng! Mà, cây nào khóc… Trụ điện một hàng dọc, vườn cây mấy hàng ngang… Hàng năm cảnh Giang San / đúng là Non với Nước! Đúng là đời trôi ngược, lũ thì cứ về xuôi… Hình như con bò bơi / trong dòng nước chảy siết… Mong là không ai chết… vì không thấy xác trôi… Tha hương triệu triệu người / nghẹn lời kêu Tổ Quốc! Em à, anh đã khóc… người Lính tàn phế rồi…. Chưa một ngày anh vui… đứng, ngồi… hay coi hát! Chúng ta đều đi lạc hai Thế Kỷ, hay sao? Chúng ta cùng nỗi đau / không gạc băng băng bó… Hỡi ơi Phật nói Có… Có gì cũng thành Không! Chúa thì vệt máu hồng / cờ phập phồng trước gió… Phận người thua phận cỏ! Cỏ còn được gió đùa… Cỏ có thứ cỏ Vua / gọi là Cỏ-Hoàng-Đế! Phải chi mình là dế, đêm đêm dế kêu Trời… Phải chi còn tiếng còi / xe lửa ga Đà Lạt… Rừng thông ơi đừng hát / Ngàn Thông Bay Phấn Thông!
Anh nhớ Sông Lòng Sông, trại tù binh mùa lũ, nước xoáy và gió hú, núi trồi lên, cao lên…Ôi cuộc đời bồng bềnh / ôi-cuộc-đời-bồng-bềnh…”anh sẽ về bên em”!
Anh sẽ về bên MMMMMM!
Trần Vấn Lệ
