Sáng nay trong sương mờ, tôi thấy Đà Lạt bệnh. Cái nón sắt người Lính… cũng bệnh, nằm chèo queo!
Ảnh (Tác Giả gởi)
TRƯA LĂM SAO TRỜI CHƯA HẾT SƯƠNG
Nắng chẳng bình thường, thương quá nắng
Hàng cây thiếu nắng thấy mà thương…
Mùa đang không biết Thu hay Hạ,
Chạm nhẹ trên vai chiếc lá vàng…
.
Không lẽ đã Thu? Mình chẳng đợi
Chẳng chờ chi những giọt mưa đâu!
Khép bâu áo thấy ran trong ngực,
Thơ đó… cho chàng được một câu!
.
Rồi sẽ bài thơ không có hẹn,
Ai kìa, ai thế, áo dài bay…
Năm năm, có thể mười năm nữa
Nhớ lắm bàn tay… năm ngón tay!
.
Nhớ lắm cánh đồng khi lúa trổ
Bông ơi bông lúa đứng nghiêng đầu!
Quê Hương, thèm chớ tình thân ái
Chạm mặt thôi mà, biết nhớ nhau!
.
Tôi mở lòng tay. Không có nắng
Cũng không bụi phấn vướng bao giờ…
Đường xa cố lý thành thiên lý
Không lẽ thơ là một giấc mơ?
SÁNG NAY ĐÀ LẠT BỆNH
Hôm nay khác hôm qua: 8 giờ còn u ám. Lạnh. Buồn. Sương từng tảng… bay như bong bóng vuông!
Mở cửa, sương vào buồng / có hình khuôn cánh cửa! Cánh cửa thì đứng đó, khối sương thì lung linh…
Mỹ không phải nước mình, đây mùa Đông chưa dứt. Đây, mùa Đông chuột rút, khớp xương đau, lòng đau…
Ba mươi tháng Bốn cào / ruột gan thì cũng phải! Đọc báo, người ở lại: hò reo và hò reo?
Thành phần trai trẻ “yêu” / Đất Nước mình nhiều lắm. Các cháu đưa nắm đấm / vào một thời đã qua…
Đất-Nước-Mình / Đất-Nước-Ta… trang sử nhòa quá khứ. Đó là chuyện Lịch Sử, thôi, cũng kệ nó thôi…
*
Tôi làm thơ, tôi chơi. Ngày tháng tha hồ vọc. Còn nước mắt còn khóc… Kệ nó! Rồi sẽ khô!
Đất Nước Mình, tôi mơ Nhà Thờ Con Gà Gáy…Đà Lạt tôi còn đấy, học trò tôi viết thư…
Sáng nay trong sương mờ, tôi thấy Đà Lạt bệnh. Cái nón sắt người Lính… cũng bệnh, nằm chèo queo!
EM TÌNH YÊU BÁT NGÁT NẮNG MÙA XUÂN
Hôm nay nắng! Chỗ tôi ngồi, chỗ nắng. Câu mở đầu: Anh Nhớ Lắm Em Yêu! Tôi tưởng tượng buổi-chiều-nay-vẫn-nắng, anh yêu em anh cắn nhé vành tai…
Em đưa hai tay. Hai bàn tay, mười ngón, có mười thương của một bài Ca Dao. Tôi yêu em! Tôi uống nắng ngọt ngào: Em Trên Hết Những Tựa Đề Bài Thơ Đẹp Nhất!
Em hiền từ! Em của anh là Phật! Bốn cảnh đời ai dàn vậy Thiên Thu? Ai làm cho những buổi sáng sương mù? Ai quét được hết khu rừng đầy lá?
Không có ai! Không có ai, em ạ. Máy móc chế tạo ra từ khối óc sân si, từ tấm lòng hiểu biết chẳng có chi… Lá vẫn rơi dưới chân của người ta giẫm nó…
Cứ mỗi đầu Xuân, em thấy đồng xanh cỏ! Không lúc nào em-không-mùa-Xuân-của-anh! Ánh mắt em long lanh mong manh vòng quanh anh chữ Đạo!
Bên kia sông, những con chim sáo… Chúng sẽ bay về chiều nay hoàng hôn? Cả thế gian chiêm ngưỡng Giáo Hoàng. người im lặng nhường Tình Yêu Tiếng Nói!
*
Anh hôn em và có một câu hỏi: Tại Vì Sao Em Có Mặt Trên Cõi Đời Này? Em là mây, mây giăng giăng đầu núi. Em là thơ Thanh Thủy một dòng sông…
Em không đáp anh đâu nhưng anh nghe rõ tiếng lòng Tim Em Đập Êm Êm và không bao giờ dừng lại! Anh hôn em, hứa rồi hôn mãi mãi. Em-Tình-Yêu-Bát-Ngát-Nắng-Mùa-Xuân…
EM THAN Ở CHỖ EM MƯA GIÓ
TRỜI Ủ Ê BUỒN EM MUỐN ĐAU
Ai biểu khi không mưa buổi sáng,
trời buồn, tất cả cũng buồn theo!
Giàn nho, xanh mới lưng chừng nửa,
mưa lạnh, gió đùa, hết muốn leo…
.
Tôi hết muốn đi ra phố dạo
(mưa mà , bè bạn chắc chôn chân)
Nhủ lòng: Lát nữa mưa dừng chút,
mình sẽ vi vu chút cuối tuần…
.
Mình sẽ ra ngồi hiên quán gió
biết đâu sẽ có bài thơ mưa?
Em than ở chỗ em mưa gió,
trời ủ ê buồn em muốn đau…
.
Em nói em làm anh lỡ vận,
lỡ rồi, chữ cuối, tại em nha!
Vần ơ… bỗng tiếp vần… ao ước!
Ai khiến trời nào cũng Xót. Xa?
.
Trời hết mưa đi! Giùm một chút!
Tôi còn dư mực viết mênh mông…
Em à, anh rất thừa kiêu ngạo,
cũng tại em thôi: đẹp quá chừng!
*
Tôi ở phương Đoài, em hướng Bắc,
một tay đưa thẳng tới trời cao,
một tay trên ngực ngăn tim đập:
em đã làm anh nhớ thế sao?
.
Nhớ thật! Vì thương nên mới nhớ,
vì thương, ai biểu nhớ thành thơ?
em ơi, từ sáng, anh tư lự
chừ có thơ thì… đã buổi trưa!
TRƯỚC CỬA THỜI GIAN
Hôm qua trời không mưa.
Trời mù sáng đến tối.
Hôm nay không nắng rọi
là biết trời vẫn mù!
.
Bây giờ chưa mùa Thu
cũng chưa là mùa Hạ…
Đang Xuân. Sao nhiều lá
chưa đủ xanh đã vàng?
.
Lá rơi xuống mặt đường.
Lá bay trên lề cỏ.
Tội nghiệp, kia, con thỏ
nó đứng ngó đâu đâu…
.
đôi mắt nó chữ O,
tròn vo như hoa búp…
Có thể nó sẽ núp
khi mà gió lạnh qua…
.
Có thể tất cả già
mùa Xuân rồi mùa Hạ…
rồi rừng Thu thay lá
rồi mùa Đông tuyết băng!
.
Chỉ hai chữ Thời Gian
mà bốn mùa thay đổi!
Chỉ hai chữ nông nỗi
mà nước non Việt mình…
Những ngôi mộ làm thinh,
những bình tro câm lặng
… như hôm qua, không nắng
… như hôm nay, vậy thôi!
HÃY TẮM VỚI TÔI
TRONG BIỂN TRỜI NƯỚC MẮT
Nhiều người nói với tôi rằng:
“Bây giờ Đà Lạt như thằng mồ côi!
Lâm Viên giống hệt quả đồi,
Cam Ly con suối cứt người nổi nang…”.
.
Tôi nghe người. Tôi lặng câm.
Tôi đau thắt ruột, tôi bầm cả tim?
Tôi đi tìm. Tôi đi tìm…
lá thông và những con chim của rừng!
.
Lá thông còn mà rưng rưng,
hỏi sao buồn vậy? Lá không nói gì…
Chim rừng vài ba con bay,
chao ôi xưa cả bầy bầy chim xanh…
.
Tôi về, tôi thấy chung quanh
tôi toàn…những bức trường thành xi măng.
Người ta nói với tôi rằng:
Đồi Cù giờ đất ngoại bang cắm dùi…
.
Tôi đi qua Palace chơi…
đồi xưa núi cũ ôi trời, đá xây!
Tháp sóng bưu điện vướng mây
giống như tháp dựng thấy đầy thế gian!
.
Tôi về…tôi chẳng Việt Nam
mà người ngoại quốc lang thang…xứ mình!
Trái tim trong ngực rung rinh,
nước mắt trong mắt lạnh tanh, rớt hoài…
.
Tôi về, bạn cũ: không ai.
Nhà tôi: bảng số vẫn cài như xưa…
Trời ơi nắng. Trời ơi mưa,
tôi vung áo bụi tưởng vửa tù ra…
.
Tôi nhìn ngơ ngác người ta…
Cõi-Người-Ta…cõi, ôi là buồn hiu.
Ra Xuân Hương vọc nước, vèo
ném bay mình nhỉ cho chiều hoang vu…
.
*
Tôi về. Tôi tỉnh hay mơ?
Không áo dài trắng học trò tôi bay…
Tôi về. Tôi tỉnh tôi say?
Vào quán gọi cốc bia đầy rồi vơi…
.
Tôi về, tôi khách đi chơi,
tôi ong hút nhụy chút, rồi bay xa!
Đà Lạt tôi…những dãy nhà,
những con phố cũ mưa và bão, giông…
.
Tôi về. Lạt lẽo người dưng…
Rừng thông không đợi, không mừng, không reo.
Không ai ngồi với tôi, chiều
ngắm Đà Lạt… một con diều đứt dây!
.
Người ta chỉ mặt tôi: Tây!
…mày người-mất-gốc, mày cây-bỏ-rừng…
Cẩm tú cầu và hoa hồng,
cho tôi được bế, được bồng em, nha!
Trần Vấn Lệ
(1:44 am, 25.4.2019)
