04/15/2014
Như Thương : ĐÃ BA MƯƠI CHÍN NĂM…& NƯỚC NON BỤI MỜ

Đã ba mươi chín năm ư…

Tưởng chừng như thể chuyện từ hôm qua

Tưởng chừng sương phụ nhạt nhòa

Theo vành tang trắng vỡ òa nỗi đau

Tưởng chừng như Vọng phu sầu

Nghẹn lòng hóa đá, hóa mầu thủy chung

Tưởng chừng trong nỗi khốn cùng

Nước non binh biến, hãi hùng qua đi

Tưởng chừng chẳng có phân ly

Ngờ đâu lính trận… Ôm ghì mộ Anh

Tưởng chừng em mãi tóc xanh

Để mơ mộng giấc ngoan lành tuổi thơ

Tưởng chừng sóng biển vỗ bờ

Nào hay trôi xác em chờ Tự do

Tưởng chừng tù ngục đói no

Không còn ở giữa hỏa lò trần gian

Tưởng chừng sông núi giang san

Còn trong hành khúc rộn ràng quân ca

Tưởng chừng vọng tiếng sơn hà

Việt Nam yêu dấu –  Đời tha phương buồn

Như Thương

(Viết cho Tưởng Niệm Tháng 4, 2014)

 

NƯỚC NON BỤI MỜ

Điếng lòng người sống khóc Anh

Trước mồ hiu quạnh lá xanh úa vàng

Nghe hương khói dẫu muộn màng

Xưa em vấn vội khăn tang vuông tròn

Em thành sương phụ sắt son

Rưng rưng sông núi nước non bụi mờ

Tiếng ru như nghẹn dòng thơ

Tháng năm thôi đã như tờ lịch rơi

Tóc xanh em đã một thời

Anh nâng niu giữ theo đời gió sương

Giờ em còn lại dặm đường

Trái tim lẻ bạn, hàng dương rũ buồn

Đâu hồi tử tiếng vọng chuông

Đâu kinh đâu kệ, lệ tuôn tiễn người

Khói hương thương tiếc lên trời

Quyện hồn phách lại thành lời thiên thu

Tháng Tư tang trắng sương mù

Quê hương ơi hỡi hận thù có vơi?

Như  Thương30/4/2014

 

 

©T.Vấn 2014