Người mẹ như dòng sông, dòng sông của quá khứ, dòng sông của hiện tại, dòng sông của tương lai. Người mẹ như dòng sông, dạy cho con biết nhẫn nại, biết lắng nghe, biết chờ đợi. Tiếng nói mẹ như tiếng nói từ dòng sông, êm đềm, nhẹ nhàng , sâu lắng , mênh mông. Khôn ngoan của mẹ như sự khôn ngoan của dòng sông , tích tụ từ đời này qua đời nọ, cấu thành bởi đất mẹ, nước mẹ, hồn mẹ. Mẹ đã mang cả thế giới trong bào thai nhỏ bé của mình, và từ bào thai nhỏ bé ấy, những điều vĩ đại đã được ươm mầm, rồi một sớm vươn vai thành lịch sử. Và dù những kẻ vĩ đại đã từng làm được rất nhiều điều vĩ đại, rồi cũng sẽ có một ngày trở về bên mẹ, ngoan ngõan nằm xuống an bình bên mẹ những ngày thơ ấu. Đó là hạnh phúc đầu tiên và cuối cùng của lòai người, của muôn lòai sinh vật. Đó cũng là lý lẽ tồn tại của mọi thứ phù phiếm trần gian. Thế gian này chẳng có gì trường tồn, vĩnh cửu, chỉ có hình tượng người mẹ là ở trên , ở ngòai vòng cương tỏa của hủy diệt. Như dòng sông, Mẹ là sự bình an. Như dòng sông, Mẹ là vĩnh cửu. Phúc cho những ai còn biết tìm về dòng sông tuổi thơ mà tìm lại chính mình. Phúc cho những ai còn biết rằng dẫu cho bao điều vĩ đại mình đã hòan thành, mình cũng chỉ là hạt bụi khiêm tốn khi đứng cúi đầu trước bà mẹ gìa nua còm cõi. Phúc cho những ai còn có thể khóc ngọt ngào khi nhớ về những bà mẹ của quá khứ, còn cảm thấy được chở che khi ôm vào lòng những bà mẹ của hiện tại, và sẵn sàng hy sinh tất cả những gì mình có cho những bà mẹ của tương lai . . .
ngày 10 tháng 05 năm 2008
Chế độ tòan trị là một chế độ chỉ quan tâm đến chính sự tồn tại của chế độ , chứ không phải là đất nước và những người dân sống dưới sự tòan trị của chế độ ấy. Trận bão dữ vừa xẩy ra ở Miến Điện và cách thức giải quyết việc cứu trợ cho người dân bị nạn của nhà cầm quyền Miến Điện – một nhà cầm quyền tòan trị - đã cho thấy thật rõ ràng bản chất vị kỷ của chế độ tòan trị. Gần 100 ngàn người chết và mất tích, hơn 1 triệu rưỡi người không có nhà ở, không có các nhu cầu tối thiểu nhất là nước uống, thực phẩm, thuốc men .Vậy mà giới cầm quyền vẫn không cho các tổ chức từ thiện quốc tế nhập cảnh để đem các thứ nhu yếu phẩm tối cần ấy cho người bị nạn, đồng thời cùng những kinh nghiệm đối phó với những trường hợp thiên tai tương tự ( như thảm họa sóng thần cuối năm 2005 ở ngòai khơi vùng biển Nam Á). Giới cầm quyền sợ rằng đi kèm theo với thực phẩm thuốc men cứu trợ sẽ là những luống gió dân chủ tự do thổi vào mảnh đất nghèo nhất thế giới với hơn 50 triệu con người bấy lâu nay bị bưng bít trong bóng tối của kềm kẹp, đầy đọa . Và vì thế, Tổ chức cứu trợ Liên Hiệp Quốc, Hồng thập Tự quốc tế, chỉ biết đứng ngòai mà nhìn những người dân Miến Điện, nạn nhân của hai thứ cùng một lúc : thiên tai và sự độc ác của con người, dù con người ấy vốn là người cùng xứ sở với họ. Thiên tai vốn độc ác, nhưng là thứ độc ác không cố ý. Còn sự độc ác của con người đồng lọai, là sự độc ác của những kẻ chỉ biết đến an nguy, tồn tại của chính mình, mặc cho bao con người khác chết dần mòn vì thiếu ăn, thiếu uống, thiếu thuốc men, mặc dù có bao con người sẵn sáng đến cứu giúp vô vụ lợi. Thảm họa thiên nhiên giết con người, nhưng số thiệt hại do thảm họa thiên nhiên chỉ là một số nhỏ so với con số thiệt hại do hậu quả từ cách đối phó với thảm họa của những người trách nhiệm . Chế độ tòan trị ở Miến Điện đã chứng tỏ một cách không thể tha thứ được cho thảm kịch ấy. Một trăm ngàn người chết vì bão, nhưng hơn một triệu rưỡi người đang chờ đợi một cái chết lần mòn còn ác độc hơn cả sự ác độc của thiên nhiên.
. . .
. . .