
Lẻ Loi Một Bóng Sầu Hoang Đảo
lẻ loi một bóng sầu hoang đảo
đền có linh hồn xưa trú thân
cây phơi da thịt, thân làm mốc
điểm dấu thời gian, một chứng nhân…
.
gạch đá bỏ tường đi nhặt bụi
ngổn ngang trường khúc giọng bi hùng
tháp mặt người cười không thể nói
trơ những hàng rêu đến nhiễu nhương
.
vòng một vòng hai tháp đóng băng
nỗi buồn đan kín những chân răng
không thấy lơ thơ dòng lệ thắm
hồ như quên lửng trí và tâm?
.
ai nhặt dùm tôi chiếc lá khô?
cỏ may áo khoác ngủ bên hồ
khi súng hỏi sen mùa hoán chuyển
không ngờ tĩnh lặng đến hư vô…
.
ngày ấy đền so vai nín câm
bầy chim rũ xác ngã âm thầm
và ôi! và của mùa tang chế
hủy diệt đền thiêng ngọt vết đâm…
Hồ, chiếc gương soi rõ phận người
trong nắng hè oi của tháng tư
gió đưa đàn hặc gốc cây Pou
từng đàn bướm lượn bay trong gió
thổi cái hồn nhiên, mùa tuổi thơ
.
thành lũy chen đầy gạch đá ong
rõ màu nhựa thấm rất xanh trong
người đi qua biết bao đền miếu
chỉ một Bachey sắc dị thường…
.
tường sắm đầy vai, thân vũ nữ
đi về chỉ một Apsara
hoa thơm là mắt cười giao động
đem lẽ huyền vi hỏi thật thà…
.
bởi trong kinh sử nghìn năm trước
ai biết ai là Phật của tâm?
một thoáng cuồng điên gây họa nước
ai người hoán niệm ai hồi tâm?
.
bản sao truyền kiếp trong đồ án
sư tử hươi răng đón mặt trời
Naga giăng nối cầu thiên giới
hồ, chiếc gương soi rõ phận người
.
đôi lúc bâng quơ đứng giữa đền
thực hư, sau trước, có gì không?
nắng lên sẽ kéo mưa gìa cỗi
còn mất phai mòn theo dấu chân?
.
thế kỷ bùng lên cây chiến tranh
tự trong ý tưởng đã hôn trầm
nhặt cánh hoa Pou đằm thắm thổi
đời bay hay trí não cuồng quay…
Lâm Hảo Dũng
©T.Vấn 2024