KỲ 1 KỲ 2 KỲ 3 KỲ 4 KỲ 5 KỲ 6 KỲ 7 KỲ 8 KỲ 9 KỲ 10 KỲ 11 KỲ 12 KỲ 13 KỲ 14 KỲ 15 KỲ 16 KỲ 17
KỲ 18
Đâu đó trở lại từ đầu…một lần tay phải đôi co với tay trái vì tôi muốn viết một truyện tình có thật cho ra hồn, tôi phải đi tìm một nhân vật nữ cũng có hồn không kém. Như có túc duyên, cùng thời gian ấy, em lại “vay” tôi một cốt truyện cũng để viết chuyện tình. Cái khoảng thời gian gặp lúc mây chiều gió sớm ấy, tôi chẳng mảy may với: “Rượu ngon, cái cặn cũng ngon – Thương em, chẳng luận chồng con mấy đời”. Rõ ra lúc đó tôi chưa biết em mây xanh gió tím như thế nào…Rồi ra một ngày sáng mưa chiều tạnh, bỗng em như trên cây rớt xuống đất…một cái bịch như hoa rơi cửa Phật. Em tạo một vòng từ trường, từ tính quanh em. Tôi như con thỏ nhẩy vào từ trường này. Hai cực từ trường cách biệt tuổi tác đang rình mò nhau. Em cuốn mình nằm co, em trườn mình cựa quậy để quyến rũ con thỏ. Con thỏ ngu ngơ bị hút vào từ trường không gian, con thỏ nửa muốn…bỏ chạy bằng bốn chân, nửa muốn…nhẩy vào bằng hai chân. Vì biết trước sau gì cũng lăn vào tình trường, giống như lăn xả vào chốn trường văn trận bút, đầy ngộ nhận, đầy gió tanh mưa máu. Định thần lại và nhìn kỹ giống chuyện hồ ly tinh: Hóa ra em là…một con trăn vừa từ trên cây rơi xuống. Con thỏ cảm nhận được tia nhìn chăm chăm của con trăn thiết tha, nồng nàn và chỉ trong giây phút miên du nó bị thôi miên và cả hai hút phụt vào nhau. Em cuốn lấy con thỏ, khi vờn, khi buông. Con thỏ bị quay quay mòng mòng như lên đồng thiếp đến chóng mặt. Vậy mà con thỏ lăn quay ra yêu con trăn ngon lành đến…mờ người. Thế mới đau cái đầu.
Em thôi miên tôi không những bằng đôi mắt mà còn bằng cái lưỡi với những tiếp ngữ vận, mang âm hưởng tuềnh toàng đầy chanh cốm, cốm nhiều hơn chanh, nào là: “Thiệt mờ. Người ta đã hứa rồi mờ”. – “Mai mốt gặp em, anh đừng thất vọng nha”. – “Em viết bài thơ này tặng anh nè” – “Em muốn em yêu anh nhiều cơ” – “Tại anh hay tại em đây hở ”. Cùng dễ hiểu thôi: Một anh già như tôi gặp ngày dại nắng dại mưa đến với em chỉ là để che đậy nỗi buồn phiền nhạt nhòa trong buổi trời đất âm u ảm đạm, ít nắng nhiều mây. Nghĩ cho cùng, đếm trên đầu ngón tay thấy thời gian qua nhanh như chớp mắt nhưng cũng chậm như sên. Khi hạnh phúc thời gian qua mau. Khi đau khổ, thời gian dừng lại…Nay được có em, để cho mảnh đời lay lắt còn lại còn ý nghĩa, hay giản dị là để biết được những khoảnh khắc hạnh phúc mang mang. Tình yêu hay hoa tình vướng víu trong những ngày nắng quái chiều hôm, chẳng hẳn là cuộc tìm kiếm của anh già thiếu thốn những niềm vui thân xác. Có thể anh già như tôi đây đang muốn tìm lại những ảo ảnh của thời còn son trẻ hay hoa niên nằm tít mù cả chục năm về trước, của sinh lực bắt đầu lụi tàn, của cuộc phiêu lưu chẳng ai muốn nhắc đến, nhưng không ngòai ắt hẳn là cuối cùng bằng vào một chuyến viễn du không hẹn mà đến.
Ngồi buồn gãi gối nhẩm tính chuyện nhân gian lại nghĩ tới cái cảnh trong héo ngòai tươi của dăm cụ bạn già gần đây bị vêu mõm treo niêu một cách vô tội vạ. Rõ ra chỉ vì nhu cầu và khả năng “yêu” của cụ ông và cụ bà, mặc dù suy giảm theo tuổi tác mới đâu đó…tròm trèm trên năm mươi một chút. Nhưng vô duyên gì đâu vì tình trạng ông “còn”, bà “hết” trở thành dở khóc dở cười, chẳng là từ khi lên chức bà nội, bà ngoại, bà ngủ riêng để “có kiêng có lành”. Ông mon men sang với bà thì bị mắng vỗ là “Già rồi, con cháu nó biết thì…”, tình cảm ông, bà từ đó cũng nhạt dần. Về mặt sinh lý, sự kiện mãn kinh là một bước ngoặt lớn trong cuộc sống của bà. Nó đánh dấu thời điểm chấm dứt sản xuất estrogen từ hai buồng trứng. Sự thiếu hụt chất xúc tác khích dục này làm cho bà có tâm trạng không thoải mái. Cũng vì thiếu chất hormone tình yêu ấy, “cái đó” của bà co lại và khô, khiến cho việc “yêu” gặp khó khăn và tình dục trở thành cuộc “tra tấn” đối với bà. Thế là bà lảng tránh ông cho phải phép. Từ đấy, bà mang khuôn mặt u xì, cau có, suốt ngày lủng bủng vì ông…vô tích sự rồi đá mèo quèo chó.
Ông…cụ non mặt chằm bằm, lặng lẽ bỏ về giường mình, cả tháng tâm hồn không động đậy, dương vật buồn thiu. Mỗi ngày teo đi một ít giới tính, theo năm tháng ông lặng lẽ bị…tàn phế dục tình với khúc thịt co rút lại, sạm đi, quắt queo và trở thành phế phẩm. Xuân thu nhị kỳ gặp được hôm hưởng cơm thừa canh cặn của cụ bà để lại, khổ một nỗi là trên bảo dưới không nghe, như con giun đất, nó cứ chun choe nhét chẳng vào. Nào ông có vô tích sự gì cho cam, để rồi sáng, trưa, chiều, tối…ông thơ thẩn đi ra đi vào như con chó đói, còn đâu cái ngày tình tứ với tình tự “Trông em buồn như con chó đói – Như con mèo ngái ngủ trên tay anh”. Ngẫm ra mới…chớm già chòm chõm một mình, như cá lòng tong mùa hè say nắng trong ao tù, cõi đời bèo nhèo như thịt trâu về chiều. Ông cám cảnh tuổi già đang đè nặng lên người và biết rằng mình đang tiến gần đến cái ảm đạm chiều tàn bóng xế.
Thế nên ông ngồi không tắm khô búng ghét, ông để cái đầu buông trôi về một khỏanh quá khứ cùng những dịu ngọt đi qua đời với những tiếc nuối. ông đắm chìm trong trầm tư mặc tưởng rồi suy nhược, lão hóa lúc nào chẳng hay. Mà cũng chẳng mấy ai hay ông đây rơi rớt lại từ thời Tây thuộc địa, ông cảm khái nỗi mất mát to lớn trong đời ấy nên thay vì ông nhìn cái giường, ông ngâm nga câu ca dao đầy trìu mến đầy gợi nhớ “Anh về để áo lại đây – Đêm khuya em đắp gió tây lạnh lùng”. Thì ông sầu đời ngồi buồn nhệu nhạo ba chữ tiếng Tây tiếng u: “Moi, je n’ai rien entre mes deux cuisses”, hiểu theo nghĩa là ông tự thán, tự than rằng… “Tôi chẳng còn gì nữa…giữa hai bắp đùi”. Và ông buồn đời … buồn đến sưng cả đít. Chán ngăn ngắt nhưng vẫn phải…buồn.
Một ngày bà cúng quả quy y vào chùa tu hay lỡ quy tiên theo Bụt…Ông lui cui một mình được dăm tháng, trai quá năm mươi tuổi vẫn còn tơ, để rồi khát vọng cháy bỏng của ông là về quê nhà, nghe lóm là đàn bà, con gái mộc mạc như nhánh lúa nhánh khoai, êm đềm, lai láng như ao hồ, trong lành như ngọn gió sau hè. Thế là ông về cưới vợ như đám cưới chạy tang, sang lại bên này ăn ở chưa bén hơi bén rễ ông đã sập sùi gạt lệ ca bài “Anh đã lầm đưa em sang đây” để lại cho ông…“con tim rướm máu” nằm lăn lóc bên lề đường. Thói thường thì trâu già thích gặm cỏ non, mà cỏ mới nhú chồi xanh mơn mởn mấy ông mới chịu “gặm” và cứ ngỡ cái đám cỏ non kia sẽ cùng ông trâu già ca khúc hoan ca lạc thú “Trâu ơi ta bảo trâu này, trâu ăn no cỏ, trâu…nằm với ta”. Đâu ngờ cỏ non đâu không thấy, gặp cô cứng tuổi, thấy tòan gốc rạ, gặm muốn sưng lợi e hàm nên chịu đờI không thấu.
Tôi không giống họ ở chỗ ấy. Vì lúc này tôi chưa…sức tàn lực tận.
Mọi sự là nhờ em. Cũng may.
Như một dấu ấn không rời tiềm ẩn trong tôi, em có khuôn mặt hoang hoang, rượi rượi làm nát lòng người trong những ngày vào thu. Em là dải đất khô lạnh không dấy nhiều trong tôi chút nóng hổi ban đầu mới gặp. Em gầy gò, mỏng manh như gái hơ hớ đang thì, nhưng lồng trong óc não là người đàn bà ngoài bốn mươi ở cái tuổi hồi xuân. Cái tuổi với những người đàn bà khác, chưa đói đã no con mắt, tung tẩy thế nào dám…có bốn chân giường gẫy một còn ba lắm chứ chẳng chơi…Vì ngẫu sự ấy tôi phải học khôn qua sách vở để em vào tôi bão hòa. Cùng nét mặt trầm cảm, hững hờ vậy mà lôi cuốn đến điên người, thổi thốc vào cơn bão tình hoan cảm. Vì chẳng khác gì em khô lạnh cùng những mùa đông qua đi, tôi cũng vậy, lâu lắm rồi miếng thịt đeo giữa háng tôi mốc meo tạnh nguội theo tháng, theo mùa. Em đã làm nó sống lại qua những chiều nhớ em đến căng cứng. Buổi tối với cảm giác đê mê phấn khích. Thay vì cạn sức tôi sung sức. Miếng thịt thừa đeo giữa háng bớt bèo nhèo vô duyên.
Để chẳng quên mùi hương da thịt em tiết ra trong căn phòng tĩnh mịch với buổi sáng hôm nào, tôi như ngửi thấy hương thơm nửa trẻ thơ, nửa đàn bà. Ăn theo mùa ở theo tháng, mùa nào thức nấy, để tôi mê mẩn mùi hương của riêng em theo xuân, hạ, thu, đông. Mùi mồ hôi ngầy ngậy giữa hai khe ngực lúc chớm xuân với hai nụ hoa hàm tiếu. Mùi nách hở hang ngai ngái mới sang hè ngập nắng vàng. Mùi khói ám thoang thoảng như khói bếp lam chiều ở phía dưới những khi thu rơi, thu rụng. Mùi chân ẻo lả nhưng chóang ngập hơi hướng của em vào một ngày lập đông qua con đường tình em đi. Để rồi tôi chưa ngửi thấy mùi một ai có cái mùi thơm dịu, nhẹ thoảng qua, rồi quyện lẫn với nồng đậm gây gây nửa đàn bà, nửa con gái như em. Có cái gì vừa nồng nồng lại vừa ngòn ngọt lây lan trong tôi khiến tôi nhẹ hẳn, nhẹ hẳn và muốn bay lên. Muốn bay lên…thoang thoảng một mùi hương dịu dàng man mát. Tôi muốn bay lên…tôi đang bị ảo giác lấn lướt trong đầu với một thóang hương xưa, hay một chút hương thừa chăng? Nhưng tại sao ảo giác lại đến trong lúc này? Để tôi không tránh được nỗi bùi ngùi, nỗi cô chiếc tuyệt vọng của tuổi già đang rình rập quanh đây.
Em và tôi cùng đi một chuyến đò: “Em cứ tưởng khi mình già đi thì những cảm xúc, tình yêu sẽ cạn theo, nhưng không phải anh à. Em chỉ thấy tình yêu của em đối với anh càng ngày càng mãnh liệt. Tình yêu của anh làm cho con người của em như sống dậy, khao khát đuợc yêu thương. Và anh đã mang tình yêu màu nhiệm đến tưới mát tâm hồn em khô cạn. Em yêu anh nhiều lắm, anh có biết không?”. Sách vở dậy tôi rằng tình yêu của em cũng như ở những người đàn bà khác, sau một lần yêu không trọn vẹn, với họ tình dục khi nóng, khi lạnh, lúc nồng nàn lúc giá băng. Cái tấm tức sinh lý của một sự giao hoan lưng chừng nửa vời đến khó chịu, da họ buồn bực như lá chưa kịp xanh đã héo, như quả chưa chín đã khô, như người chưa lớn đã chớm già. Thà không có chồng, thà đừng ân ái, cái thứ ân ái “thịt dần…thịt” hay “thịt nhồi…thịt” là thứ ái ân họ ngán ngẩm nhất. Chỉ biết nhắm mắt cho xong đời. Sau những lần được đốt cháy ở thưở ban đầu, nay da thịt thôi đã hết sôi, ái ân khi đầy khi vơi. Đến một lúc nào đó cảm thấy thiếu vắng một bờ vai, cảm thấy mình cô đơn và khao khát một bến đỗ. Từ thất vọng, từ cay đắng, họ cố níu kéo một hy vọng nào đó, dù nó mỏng manh như sợi tơ thì vẫn cứ phải níu kéo. Biết làm sao…Nếu đã là người. Biết làm sao, họ hay em cứ phải đi tìm…Từ bến đò mới, em hay họ tìm ra những cái mới lạ trong một con người mới của chính mình. Và có cảm giác được chìm đắm trong mắt một người khác, được nhìn thấy ngay bản thân mình cũng mới mẻ không kém, đang được khám phá từ một người lạ nào đó. Hơn thế nữa, những đụng chạm đầu tiên với người đàn ông không phải chồng mình, họ thường bị xúc động ghê gớm và chẳng bao giờ quên niềm yêu nỗi nhớ. Khác hẳn những năm tháng buồn tẻ lẳng lặng đi làm, âm thầm đi ngủ, một mình thức dậy…
Từ người dưng nước lã này, từ khuôn mặt mờ ảo như người vừa ở trong hàng thế kỷ chui ra, tạo trong em và họ một phản ứng sinh lý mà tôi tầm chương trích cú được ấy là cơ thể tăng adrenalline trong não bộ. Adrenalline là một hormone gây cảm xúc, tạo ra trạng thái nôn nao, say mê, nồng nàn. Đôi khi khiến họ chẳng thể kềm chế cảm xúc, trong đó có ham muốn gần gũi, vì vậy em cũng như họ, lúc nào cũng muốn sống mãi trong tình yêu. Đó là năng lượng hay sinh khí mãnh liệt của tình yêu, nó là sức mạnh hồi sinh, sức mạnh xoay ngược những vòng quay thời gian. Họ và em cảm thấy mình trẻ trung, nhìn vào gương thấy mình đẹp ra hay ít nhất ở một bộ phận nào đó của cơ thể lúc này thực sự có khác lạ, để thực sự quyến rũ ít nhất dưới mắt một người. Em xí xọn với mình nhiều hơn, lung linh, mơ mộng, khao khát. Khao khát đây không hẳn là dục vọng mà được chia sẻ, cùng thương, cùng nhớ. Chỉ những lúc lung linh như thế, người ta mới thực sự là mình.
Cảm giác yêu và được yêu gây cho con người một nguồn năng lượng vô tận, sự xuất hiện nhiều doamine trong não bộ gần giống như tác dụng như ma túy. Nên có một phản ứng phụ dây truyền đầy phiền toái là trầm cảm quá liều, quá độ như đòi hỏi, u sầu, bối rối, khao khát nhớ và thương đến kiệt sức. Đặt người yêu mình lên cao quá, đôi khi quên cả bản thân mình, sợ mất người đó, cảm thấy thực sự trống rỗng khi không có người yêu ở bên cạnh. Nhất là sau những giây phút giao hoan ngập hạnh phúc với người tình hôm trước. Đàn bà hay em ngay ngày hôm sau rơi vào khoảng trống rỗng, hụt hẫng với cảm nghĩ sợ hãi nỗi hạnh phúc ấy mình chẳng giữ được lâu dài, chẳng biết đi về đâu và mang vào người căn bệnh trầm uất lo âu, mất mát này kia theo người tình. Vì vậy em mới tuyềnh toàng: “Anh đã thấy em “điên nặng” chưa? Cho anh ớn luôn. Nói đùa thôi, chỉ khi nào em “có cảm tuởng” rằng anh muốn quên em, xa em, hết còn thương em thì em mới bị khủng hoảng như vậy thôi. Bình thường thì em không bị “chạm dây” bao giờ đâu, bảo đảm mà. Hồi sáng anh mà thấy em chắc anh tưởng mặt em giống y chang như một cái … bánh bao chiều!”
Giờ thì em đang cận kề tôi, tuy nhiên khi lặng ngắm những nét tươi trẻ qua thân thể em. Cái trẻ mà tôi muốn miêu tả đây là sự cách biệt gần hai thập niên giữa em và tôi, trẻ hơn nữa là cả gần hai năm sau, tôi mới ngáo ra em hơn con gái đầu của tôi chẵn mười tuổi không hơn.
Em có gương mặt còn phảng phất nét đẹp thời con gái, nhưng có hơi một chút mệt mỏi, phiền muộn, như thể đã trải qua hàng chục năm vô vọng. Em có một dáng vẻ đàn bà thật chín, kín đáo, điềm đạm, tự tin. Em đang có mặt, đang khuấy động mặt nước ao đang hồ yên lành, rất yên ắng của tôi. Tôi bắt đầu suy nghĩ về em, bắt đầu nhớ lại những gì đã qua của một ngày xưa xa lắc, nó cứa vào bao năm chôn vùi ký ức. Con người hiện tại của tôi kêu lên: Bắt đầu nhức nhối rồi đây. Con người quá vãng của tôi thì bảo: Cứ hoài vọng về em, để tô điểm cho cuộc sống. Cuộc sống vốn dĩ đã chẳng đơn điệu đó sao? Tôi ngần ngại, tôi chần chừ…Cuộc sống nhàn tản của tôi bắt đầu chấm hết bằng một cái dấu chấm. Bằng vào những đêm không ngủ nhớ về những ngày thật đẹp trong quá khứ, cuộc sống vốn có nhiều bon chen tình cảm, tình tự ngay tự trong một người với một cảm giác như ngày xưa mới biết thế nào là tình yêu.
Ngày đầu đưa em qua dẫy phố cổ phương Tây, dòng đời tha hóa đã cuốn đi những ảo ảnh trong tâm tư về một con phố, về một Hà Nội mà tôi ấp ủ từ tấm bé với những ẩn tàng qua khu phố cổ trầm mặc, để không tránh được là có một khoảng thời gian, Hà Nội đóng vai là người tình luống tuổi của riêng tôi. Là người hòai cổ, nó lại cứa vào bao năm chôn vùi ký ức, để bây giờ thêm một lần, tôi nhìn em mang vóc dáng một Hà Nội với phong thái thầm lặng, khép kín, trầm uẩn nhưng cũng đầy trữ tình…Tôi đã nhìn em qua Hà Nội trong mắt tôi. Hình như tôi diễn tả hơi khó hiểu thì phải, Tôi biết thế và nghĩ rằng như thế. Vậy thì em cứ nhắm mắt lại hãy để tôi hình dung về em, hãy bỏ hai chữ Hà Nội đi và thay vào là tên em: H mang vẻ thầm lặng, khép kín, trầm luân…Chẳng phải nhân cách hóa gì, tôi đã yêu Hà Nội qua một người tình, Tôi không tìm thấy ở em những khách sáo, câu nệ, xét nét của người Hà thành xưa. Tôi đã nhìn em qua cái hồn của Hà Nội là vậy đấy và em là như thế đó.
Thế nhưng hãy quên quá khứ và trở về với thực tại, lúc này tôi và em đang nằm bên nhau, ngực em cương lên dưới bàn tay ve vuốt của tôi, hai núm ngực nhỏ xíu, chẳng có cái đầy đặn của một người đàn bà. Nhưng em đã rung động đến quên mình dưới bàn tay vuốt ve của tôi. Em sung sướng, thỏa mãn đến phát cuồng trong lạc thú. Có phải khoái lạc tùy thuộc vào chiều sâu tình yêu của em với tôi chăng?. Câu trả lời là có và ít nhất là như vậy qua em bóc ngắn cắn dài, ngập thổn thức: “Nếu không có anh, thì em cứ ngắc ngoải cho qua ngày, như con cá thiếu nuớc vậy thôi. Bây giờ em cảm thấy trẻ ra thêm vài chục tuổi. Anh có cảm thấy anh trẻ ra không? Dù em chưa bao giờ thấy anh già, hihi…vì người già thì không ai tình tứ, ly kỳ như anh cả. Em sẽ nghe lời anh dặn, sẽ cố gắng, nhưng có lẽ vì em đã “nín” lâu quá rồi. Em bây giờ là tiến bộ ra nhiều lắm rồi đó anh ơi. Em đã nói đuợc cho anh nghe tất cả những điều riêng tư, thầm kín, nên bây giờ em cảm thấy nhẹ nhõm lắm. Từ bao nhiêu năm nay, em đã ẩn trốn trong cái bóng tối buồn bã, chấp nhận nó như nguời đi đến cuối đường hầm đen tối không lối thoát. Rồi anh ở đâu hiện ra, dắt em ra khỏi cái bóng tối u ám đó, mang em đến một chân trời mới. Em đã tỉnh dậy, và sống lại. Anh đã mang sinh khí đến cho em. Em yêu anh không biết nói sao cho đủ. Anh có biết không?”
Trong suốt hơn nửa đời người, trong tầm sâu và tầm rộng của sự ham muốn thể xác với đàn bà. Tôi bắt đầu cảm thấy có dấu hiệu của sự đi xuống thì lạ lùng thay, chính em đã khơi động mạnh mẽ quá khứ tình dục của tôi. Dưới mắt tôi, em là biểu tượng cho nữ tính ở cái tuổi thanh xuân. Để tôi tự dối lòng rằng em chẳng thể đã có hai con. Một người đàn bà còn trẻ. Tôi lại mượn dịp đẩy đưa về những cuộc hẹn hò lãng mạn trong quán ăn với hai ngọn nến mờ ảo, khi người đàn ông đón nhận từ tay người đàn bà ly rượu mạnh. Rượu ngon càng ngon khi chiếc ly ấy dan díu hơi hướng mùi vị người đàn bà bám vào đó. Và tôi thích Napoleon khi ông viết cho Josephine từ chiến trường vừa mới tan khói súng: “Josephine, ngày mai anh về, em đừng tắm nhé”. Đó cũng là câu tỏ tình đầy gợi cảm với hơi hám tình yêu cũng như tình dục. Cũng từ tích Napoleon và Josephine với… “em đừng tắm nhé” này, tôi đã mạo muội thảo vài nét mộc mạc thô thiển về mùi vị hương thơm của em qua bốn mùa ở khúc trên.
Sau buổi trưa lần thứ ba em nằm trần truồng bên tôi, thân xác duỗi dài như trong một giấc đông miên, hơi thở đều và nhẹ. Khuôn mặt dung dị nghiêng qua một bên. Trong nỗi đam mê dịu dàng với giao cảm cận kề. Tôi vẫn để em ngủ trong giấc nồng, không muốn đánh thức em dậy. Em chưa sẵn sàng và ngay cả tôi cũng vậy. Nhưng tôi biết rằng, núm ngực này, thân xác đàn bà này là một “món quà mọn” của em mang đến cho tôi sinh lực, cho quãng đời còn lại của những ngày vào thu. Còn em đang gần cuộc phiêu lưu, xa rồi những chộn rộn níu kéo. Ngay cả tình yêu của tôi với em, tôi yêu em nhưng không phải vì tôi mà em sống khác. Ngay như lần đầu gặp gỡ, tôi hôn em bằng đôi môi của một người đàn ông đã trải qua mọi sự, chứ không phải thèm khát nhục dục của kẻ mới lớn. Lần gặp nhau thứ hai, tôi có thể nhịp nhàng chiếm đoạt em, nhưng tôi không muốn. Vì em còn có cuộc đời của em, tôi muốn em vẫn còn nguyên vẹn với chồng mặc dù chỉ trong tâm tưởng. Cũng như tôi, người đàn ông lớn tuổi và có gia đình thường đi tìm tình yêu mới với cái vẻ đẹp tinh thần chứ chẳng phải là cuồng si của thể xác. Em vẫn nằm đấy, vẫn nằm bên cạnh tôi. Ngay khi tôi mơn trớn vuốt ve ngực em. Bỗng tôi có một ý tưởng lạ là để hồn đi hoang về những người đàn bà đi qua đời tôi xưa cũ. Không có người đàn bà nào giống người đàn bà nào.
Tôi biết thế…Và nghĩ rằng như thế.
Thế nhưng những ông già gần đất xa trời bạn tôi đều eo hẹp nghĩ theo một khuôn đúc…rằng đàn bà đều giống nhau. Tôi và họ, thêm một lần khác nhau ở chỗ này. Họ là những xác chết biết làm tình, vội vã trong chuyến tầu chót. Lòng ham muốn tình dục thì không đáy và tôi biết nó đến đâu sau hơn sáu mươi năm có mặt ở cái cảnh giới này. Tôi lại u hoài đến họ, nay chung quanh họ là những cô gái trẻ không ngừng ra đời, thịt mát, da tươi. Để các ông bạn già đó lại có dịp thở dài với những ngày tháng qua mau, những niềm mơ ước không thành, nỗi nhớ tiếc xót xa, những ngày tháng chưa sống mà đã…sắp qua đi. Những cô gái ấy đỏ da thắm thịt cho lắm dễ mấy ai có bộ ngực như em.
Để tôi có những háo hức về em trong một ngày với một tháng của một năm.
Lần trước tôi đã làm tình với em…một nửa với “Trâu ta ăn cỏ đồng ta – Đồng ta hết cỏ ăn ra đồng người”, chẳng phải tôi muối mặt rằng như vậy, là như thế, tất cả cũng chỉ vì “Thời thời thế thế – Thế thời phải thế” đấy thôi. Thôi thì cứ tạm thời tôi là kẻ choán chỗ một nửa và cày bừa trên cánh đồng có chủ, tôi chẳng cảm thấy giông bão rình rập, chẳng thấy xói mòn đất đai hạt mầm ở đẩu, ở đâu. Cũng chỉ vì bộ ngực cám dỗ ấy. Bộ ngực trắng ngần của em nuốt chửng tôi như hồ ly tinh. Bất chợt một ý tưởng lạ lẫm đến với tôi: Tại sao bộ ngực của giống cái loài người, duy nhất so với loài vật khác. Sau một cuộc tiến hóa lâu dài, lại mang hình dạng đẹp đẽ. Cái đẹp huyền hoặc, trông đẹp một cách…điêu đứng của bộ ngực mà đàn bà con gái đã có phải chăng là tác phẩm tuyệt mỹ của tạo hóa. Nhất quý hồ tinh bất qúy hồ đa, vì vậy tôi xiết chặt người em vào tôi hơn, như thể tách em ra khỏi cơn mê chiều của buổi hẹn hò ra mắt sách Liêu Trai Chí Dị. Ngực em nép vào ngực tôi đến độ xẹp hẳn xuống. Em ôm tôi, hấp dẫn, ma lực, để tôi bị kích thích. Hình như tôi chưa bao giờ cảm thấy ôm ấp trọn vẹn da thịt một cô gái tươi trẻ, phù thủy và em như bước ra từ cõi liêu trai. Thân xác em vẫn sinh động qua nữ tính của mình. Em trở thành thân xác đàn bà trong vô thức. Hai cánh tay em ôm tôi thật dịu dàng. Tôi nằm im nhắm mắt, tận hưởng những ngất ngây, nồng ấm lan tỏa từ người em. Một sự sung sướng vô ngần, chẳng phải suy nghĩ nhiều. Mà có gì phải suy nghĩ cơ chứ. Khi lúc này đang có em bên cạnh.
Nhưng trong não trạng tôi lại suy nghĩ đến mấy ông già khác, dường như họ đã xuống sức, mau mệt hơn và luôn luôn thấy rỗng tuyếch sau mỗi lần làm tình. Cái tuổi vắng gió đìu hiu là vậy, để riêng tôi cảm nhận niềm vui thú và vận may rằng tôi còn có em. Có phải nơi đây tôi đang nhận được ân huệ của tuổi trẻ. Tôi nhủ thầm, với những ông già khác ở cái tuổi gần đất xa trời, họ chẳng có những giây phút nào tuyệt thú hơn là ở lúc này, giây phút mà họ sẽ quên mình đi, khi nằm im để thịt tươi da mát quấn quanh mình. Chính cái mặc cảm tuổi tác, cũng là cái mặc cảm tội lỗi thầm kín tăng lên niềm thống khoái ở nơi họ. Thế nhưng chả ai nói phách nói tướng bằng họ, khổ một nỗi họ nhẩy đực, nhẩy cái như động rồ, ngoắc hai của nợ vào nhau được mấy hơi mà hoắng cả lên. Sau trận mây mưa là lăn ra…chết giấc và sau đấy là ngủ cái phò. Tôi tự hỏi bây giờ những ông già ấy đang ở đâu, trong khi tôi đang nằm đây, tôi tự hỏi cũng không lâu đâu, sự bất lực sinh lý của những ông già khác sẽ chụp kịp tôi. Trong một đời người dường như sắp kết thúc một cách yếu ớt. Vì rằng cứ nghĩ đến những năm tháng tới, ở cái tuổi thất thập cổ lai hy, rồi thì sinh khí rồi ra cũng bỏ tôi mà đi.
Tôi sướng, tôi cũng muốn em sướng như tôi nên mò mẫm đi tìm. Vì trên thân thể em có tới mười bốn chỗ kích thích khác nhau, có một số nằm ở sau lưng và thường thì ở ráy tai hay vành tai. Ngay em cũng chẳng hay, nhiều khi chỉ cách nhau một gang tay. Thực ra cái tai không phải là chỗ kích thích cho một người, vì có người thích được hôn ở nách hơn, cái nhồn nhột dưới làn da mỏng nhạy cảm đó khiến họ rợn người và nằm dài ra như một con cá sặc khô mất hết khả năng chống đỡ. Trong khi ấy những ngón chân tôi đang tìm kiếm những ngón chân em. Các ngón chân mềm và dài. Các đốt chân gập lại, mở ra giống như những cánh sen. Chi tiết nhỏ nhoi này lôi cuốn tôi mãnh liệt. Bằng những ngón chân em cũng ngầm nói lên những lời lẽ nồng ấm để tôi say đắm. Những ngón chân ngập ngừng chan chứa những khoái cảm và tôi bò xuống hôn những ngón chân của em. Em không động đậy. Nằm im. Tôi hôn ngược lên trên. Lên nữa. Có tiếng thở không đều. Tiếng thở rung lên từng chập đều đặn với tiếng rên rỉ nho nhỏ, nhỏ lắm, nghe như tiếng mèo con mới đẻ còn tham bú. Rồi âm động trở nên nặng nhọc hơn. Chính hơi thở nặng nhọc ấy đã kích thích tôi. Em nằm thừ ra, ngất ngư, người đỏ hồng đầy quyến rũ, ẩn chứa những ham muốn mỏi mòn, khô cạn tiềm ẩn lâu ngày, tuởng đã tê liệt, tê cứng cùng lúc trổi dậy như tiếng réo gọi của tuổi đôi mươi của ký ức kéo về cuốn lốc, cuộn tròn….Em là của tôi. Và tôi sẽ làm gì với em cũng được mà. Tôi biết sau đây, cuộc đời em sẽ sang một bước ngoặt khác. Khi tôi đã vào sâu trong em.
Tôi gần em từ đằng sau. Tôi thọc cái tuổi già cạn kiệt của tôi vào trong em. Cả hai cùng nhìn vào gương. Ngồn ngộn đến chóng mặt. Một cuộc sống mới mẻ đang động đậy, đang trổi dậy trong em. Tôi như say tình, say người, tôi nhấn mạnh, nhấn nữa. Ắt hẳn lâu ngày không gần chồng. Nhìn qua gương tôi thấy em nhăn mặt như thốn vì rát, vì hạn hán mật ngọt của hoa xuân mưa tình. Em si mê, dại cuồng, lắc lư, đầu tóc em rũ rượi như hồ ly tinh. Em như trút bỏ được sức nặng trì kéo ngàn cân từ bao năm nay. Em như tìm lại nguồn cơn của bản ngã, của nguyên sơ cội nguồn, nó tự nhiên trong sáng tròn đầy, viên mãn, chứa chan. Em như sống lại cái tuổi dậy thì nguyên sơ và chân thật đã bị nén chặt bởi đời sống gia đình. Em ngụp lặn trong tôi, ấn sâu chan hòa như một cuộc hóa thân trong cái cõi người.
Chính cái lúc phong ba bão táp này, như có quỷ ám, tôi lại nghĩ đến cái tuổi tác tà tà bóng ngả về tây của mình…Tôi chẳng thể nào quên được em trong cơn vần vũ, chắc vì em là người đàn bà trẻ tuổi cuối cùng trong đời mình và tin rằng em cũng chẳng quên được tôi. Tôi là người đã đưa em trở về trên một dòng sông lai láng, tuôn trào của hạnh phúc, lênh đênh tới bến mê, bến giác, cơn mê hoang dại của một kiếp người như tiếng réo gọi muôn thưở với cuộc tình còn đấy, chưa để lại vết thương sâu kín nào và chẳng ai có thể quên được.
Xong cuộc làm tình, sau khi tìm đến được tột đỉnh của khóai lạc em nằm gục xuống, thân xác rã rời, tóc tai rối mù, Em nằm sấp và bất động. Nhìn em, em không còn là hồ ly tinh nữa mà tôi gần như nghĩ tới em là hóa thân của vị Phật nào đó, như truyền thuyết xưa cũ. Có phải theo các truyện xưa, các bà các cô đi ra ngoài chuyện tình gia đình là những hóa thân bằng xương bằng thịt con người của các vị Phật sống. Cùng một lứa bên trời lận đận, để tôi có dịp vay mượn dòng thơ của Mai Thảo gửi Kiều Chinh, tôi muốn loạn ngôn loạn chữ với em:
Em đủ mười phương từ thuở nhỏ
Ngần ấy phương, anh tới tuổi già
Tâm em là Bụt, tâm anh Phật
Trên mỗi tâm ngời một nhánh hương
(Còn Tiếp)
